Mẹ không còn viết nổi những vần thơ
Khi tâm hồn vấn vương toàn cơm áo
Đời chật chội hẹp hòi từng hơi thở
Không nhớ nổi mình của những ngày xưa
*
* *
Có những chiều trời buồn, lạnh và mưa
Giữa những tiết học, hành lang hun hút gió
Nghĩ về những điều đã qua và đang có
Thấy lòng mình trống trải, thoáng cô đơn
*
* *
Thêm các con, đời thấy mặn mòi hơn
Mùa đông ấm bởi bàn tay con ủ
Những lúc nản lại nhớ con nhắn nhủ
Con luôn là bờ bến của yêu thương
*
* *
Cũng hết rồi những mơ mộng nhớ thương
07-03-2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét