Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

PHÁO HOA

Tui có nhiều người bạn ly hôn,
trai có, gái có,
chưa con cái có, có con rồi cũng có,
nhiều người cứ nghe nói cái o nớ cái eng nớ bỏ vợ bỏ chồng là chép chép miệng,
cha, răng tội nghiệp ri hè,
răng rứa hè,
làm như thể có chồng có vợ là một sự sung sướng viên mãn nhất trên cái cuộc đời mệt mỏi ni.
Quan điểm của tui lại khác,
nhưng hoàn toàn đúng với cái tiêu chí của Nước Cộng Hoà Xã Hội Việt Nam chúng ta đề ra,
đó là độc lập - tự do - hạnh phúc,
một khi hạnh phúc đã không có thì răng mà không cố phấn đấu lấy 2 cái còn lại là độc lập và tự do,
ngẫm lại,
phàm con người,
ai cũng thích phù phiếm,
ai cũng muốn phải có những thứ xã hội ai ai cũng có,
dù đôi lúc không để làm gì,
như đêm hội pháo hoa với thả đèn hôm nớ tui đi coi chẳng hạn,
30 phút rực rỡ trên bầu trời, long lanh dưới ánh nước,
lên tivi đúng 5 phút ghi hình,
bà con nông dân trí thức thành thị tiểu tư sản lãnh đạo cao cấp được nửa tiếng nghểnh nghểnh cổ chép chép miệng,
đẹp hè, đẹp hè,
sáng hôm sau,
cái dòng sông tội nghiệp đó trơ lại đục ngầu rác rến của đèn, của hoa,
mà dạo ni cái phong trào thả đèn thả hoa đó càng rầm rộ,
thơ thì nói ri,
đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
đáy sông còn đó bạn tôi nằm
mà cứ khi mô lễ hội kỷ niệm là dòng sông lại đầy rác rến,

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét