Phố vẫn buồn dù phố chẳng mùa đông
Vẫn hút gió những nẻo đường vô vọng
Ngàn chuyến xe ngược chiều vẫn chở nhọc nhằn nỗi nhớ
Vé lẻ chiều
đâu có cớ để quay về?
*
Đồng thảo vẫn dại khờ nở trắng bờ đê
Duy chỉ có nước đã màu xanh khác
Hờ hững chảy kệ bãi bờ thương nhớ
Có ai đâu gửi thuyền lá xuôi dòng
*
Cuộc đời trôi theo những đường vòng
Tâm - nỗi nhớ những tháng ngày ta thơ dại
Nước mắt trẻ vỡ òa không ngần ngại
Bàn tay lỡ bàn tay
Nông nổi đi tìm
*
Bán kính cuộc đời là thời gian đáy bể mò kim
Trái đất hẹp như sân ga ngày sốt vé
Mãi loay hoay giữa biển người chật chội
Chỉ thấy lạ khuỷu tay
Để lỡ mặt người
*
Bởi quả đất tròn nên tất yếu gặp lại nhau
Buồn một nỗi không phải ngày từng hò hẹn
Lẽ dĩ nhiên vị cà phê cũng khác
Bàn tay nắm bàn tay
Nghe vọng nỗi chia lìa
*
Chuyện tình yêu khác với những hành trình
Bến duyên phận
đã vụt qua khi mình lơ đãng
Lỡ chuyến này thì thôi
Lên chuyến khác
Có ích gì?
*
Ta về lại xây đập ngăn nỗi nhớ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét