TTC - Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường vẫn rụng đầy và trên không vẫn là những đám mây bàng bạc.
Nhưng những kỷ niệm nô nức của buổi tựu trường có chăng còn trên giấy, vì trẻ con phần lớn đều phải biết đọc biết viết trước khi đến trường, và bạn bè hầu hết đều đã quen thân ở lớp luyện thi, nên lòng không còn nao nao nữa.
Nhưng cảm giác hoang mang của phụ huynh thì mỗi ngày một trào dâng, kể từ khi vừa mới dứt tiếng ve kêu vào hạ. Những ai có con học đầu cấp thì đó là thời điểm bắt đầu của buổi chạy trường, rồi chạy chỗ học thêm cho con, tiếp đến chạy theo áo quần và đồng phục, theo sách vở bút mực cặp sách đủ loại.
Gần đến ngày tựu trường lại lo chạy bóng bay cờ tay cho đúng theo qui củ. Sau đó sẽ được dự cuộc họp phụ huynh đúng theo tinh thần dân chủ. Tiếng trống trường đã điểm cũng là lúc phụ huynh chính thức bước vào mùa... tiền trường.
Tiền học, chính xác nó không phải là học phí, vì học phí (phần được miễn giảm cho con em các gia đình chính sách, mồ côi và hộ nghèo hộ đói) chỉ là một phần rất nhỏ, cụ thể là khoảng 1/8, 1/9 gì đó số tiền mà đầu năm phụ huynh các em phải đóng.
1- Người thu tiền cũng khổ
Làm giáo viên chủ nhiệm, công việc sợ nhất đầu năm của mỗi chúng tôi là điều hành một phiên họp phụ huynh, công bố các khoản thu nộp, và sau đó là ngập trong số má và tiền bạc.
Dĩ nhiên, các khoản thu nào cũng hợp lý và phục vụ các em như nước uống, như vệ sinh, như văn phòng phẩm... Nhưng giá như các khoản đó được tính toán gọn luôn trong khoản tiền học phí (tính học phí trọn gói) và việc thu tiền giao cho giáo vụ.
Nói đến học phí thì đúng là chúng ta đang rất quan tâm đến giáo dục và trẻ em. Khoản tiền học phí thu mỗi tháng rất nhỏ (như ở trường tôi chỉ 25.000đ/học sinh/tháng), con thương binh và con mồ côi được miễn, con hộ nghèo thì giảm xuống một nửa. Như vậy, việc nộp học phí đâu còn là gánh nặng, mỗi năm mỗi em độ 225.000đ tiền học phí thì đừng nói 1, 2 đứa mà cả 5, 6, 7 đứa đi học cũng có thể nộp được!
Nhưng khoản học phí đó tạm được coi là học phí tượng trưng. Bởi không một trường học nào hoạt động được với ngân sách khoán trong số tiền học phí thu được ấy. Vì vậy, muốn có quạt mát và điện sáng cũng như nước uống, nước rửa tay rửa mặt, thì các em phải đóng thêm khoản bù điện nước; muốn có chỗ đi vệ sinh sạch sẽ (cái này thì không thể không muốn được) thì lại phải thêm khoản nộp phí vệ sinh; muốn có bảng tên, giấy kiểm tra, sổ liên lạc lại thêm khoản văn phòng phẩm; muốn truy cập internet lại có thêm khoản phụ thu internet; muốn khỏi lót dép ngồi khi chào cờ lại phát sinh ra khoản ghế ngồi; đi xe đạp đến trường lại nộp tiền thuê người giữ xe đạp; cuối năm muốn phát thưởng động viên các em học sinh giỏi, học sinh tiên tiến lại phải huy động thêm một khoản gọi là khuyến dạy khuyến học,... vân vân và vân vân nữa... Thành ra, cái khoản học phí nhỏ nhoi ấy phải cõng thêm một loạt các khoản phụ thu khổng lồ khác nữa.
Hàng ngày, cứ mỗi 15 phút đầu giờ, thấy mặt giáo viên chủ nhiệm là học sinh đến xoay quanh nộp tiền. Giáo viên thì bối rối, ghi ghi, chép chép, đếm đếm một cách lóng ngóng (Khổ, đời giáo viên có bao giờ được đếm nhiều tiền thế đâu mà chẳng lóng nga lóng ngóng!). Vài ngày sau, đám đông học sinh vây quanh giáo viên chủ nhiệm đã vắng, lúc đó chủ nhiệm mới thống kê lại em nào nộp, em nào chưa nộp, rồi lại phải làm chủ nợ bất đắc dĩ.
Nhiều lúc tới lớp, thấy mấy em chưa nộp tiền nhìn mình ngài ngại, mình cũng nhìn lại, đầy ái ngại. Nhà trường cho giáo viên khoảng thời gian nửa tháng để thu tiền. Hết thời hạn đó, giáo viên phải hoàn thành các khoản thu nộp, em nào chưa hoàn thành thì lập danh sách để nhà trường xử lý.
Nhà trường xử lý sao thì chưa biết, bởi hầu hết giáo viên chẳng ai nỡ lập danh sách học sinh mình trình lên cấp trên, chỉ bởi lý do là em đó chưa có tiền để nộp. Vì vậy, đến hạn thu nộp là giáo viên chủ nhiệm nào cũng như nấy, mặt mày sớn sa sớn sác, tìm cách để lấp cho đầy chỗ trống, rồi sau đó có khi 1 tháng, khi 2 tháng, cũng có trường hợp cuối năm mới thu hồi lại được khoản tiền đã tạm ứng đó.
Giá mà nhà trường phân công giáo vụ, tức là những người không trực tiếp lên lớp, giáo dục, dạy dỗ các em thu các khoản tiền này thì hay hơn. Giáo viên chủ nhiệm đỡ mang tiếng là người đi đòi nợ các em, nhìn em nào cũng biết là em này còn thiếu khoản gì khoản gì chưa nộp, em này được miễn được giảm bao nhiêu. Học sinh cũng tự tin hơn trước giáo viên, khỏi ái ngại hôm nay mình chưa có tiền nộp không biết cô thầy có nhắc hay không.
2- Người nộp tiền càng khổ hơn!
Thu tiền với điều hành họp phụ huynh mãi rồi cũng có lúc tôi đem tiền đi nộp, và ngồi dự họp phụ huynh. Đã từng là người trong cuộc, tôi quyết tâm làm một phụ huynh gương mẫu, chỉ ngồi nghe, đồng ý, và nộp tiền, không hỏi han gì thêm các khoản thu nộp. Bởi tôi biết có hỏi cũng chỉ làm giáo viên chủ nhiệm lớp thêm lúng túng (các cô cũng như tôi, đâu có được quyết các khoản thu hay chi đó).
Ví như năm nay, tỉnh tôi không thu tiền xây dựng trường. Thế là ở trường các con xuất hiện thêm khoản gọi là xã hội hoá. Mục đích của khoản này cũng không khác chi mấy với khoản tiền xây dựng trường mấy năm trước, nhưng không gọi là tiền xây dựng, mà gọi là tiền xã hội hoá. Như vậy, năm nay đã giảm được khoản tiền xây dựng.
Vì công nghệ thông tin là một trong những điểm nhấn của ngành năm nay, nên các khoản thu cũng được nhấn vào đó. Khoản để cô in giáo án, khoản để cô làm giáo án điện tử, khoản mua máy vi tính để cô soạn giáo án điện tử, phục vụ giảng dạy cho các bé lớp mầm trường mẫu giáo. Tất tật khoản nào cũng có lý, cũng phục vụ lợi ích thiết thực trước mắt và lâu dài của con em mình, nên tất thảy phụ huynh đều hoan hỉ đồng ý.
Sau khi hoan hỉ xong, thì phụ huynh mới chợt nhớ ra là khoản thu năm nay gần gấp đôi năm ngoái, mà lương của phụ huynh thì vẫn y xì với năm kia!
ĐỨC QUANG TRÍ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét