Hà Nội. Cái rét cắt da cắt thịt đất Bắc thật da diết. Cồng kềnh áo mũ găng tay, tôi đi dạo Hà Nội 36 phố phường.
Những con phố cổ sầm uất và chật chội. Này Hàng Bạc, Hàng Chiếu, Hàng Thiếc, Hàng Đào... Hàng hóa độc đáo và quyến rũ. Người mua bán thăm thú tấp nập, đông đúc.
Trong cái nhộn nhịp sầm uất đó, tôi bắt gặp quầy trầu cau của một cụ bà trên phố Hàng Mã. Gọi là “quầy” cho sang, chứ thật ra cụ ngồi nép bên một gốc cây cổ thụ, cái ghế nhỏ và mẹt bày hàng nằm lọt xuống lòng đường.
Ảnh: L.T.Hằng
“Bảng hiệu” của cụ là một nhành cau tươi gắn trên thân cây. Hai cái mẹt trước mặt cụ bày biện đơn sơ mấy quả cau, vài lá trầu, ống vôi và con dao têm trầu. Một cây chổi tre để sau lưng cụ. Tôi chợt nhận ra chỗ cụ ngồi rất gọn gàng, sạch sẽ.
Thỉnh thoảng có vài người sau khi mua đồ mã trong phố ra ghé chỗ cụ mua vài quả cau, mấy lá trầu. Khi không có khách, cụ ngồi trầm ngâm mân mê mấy thứ hàng hóa trên mẹt. Dáng ngồi trầm mặc của cụ, mấy món hàng đơn sơ của cụ dường như lạc lõng giữa con phố đầy màu sắc và tấp nập này.
Chạnh lòng, tôi nghĩ đến bà tôi ở quê cũng trạc tuổi cụ. Nếu không vì mưu sinh thì chắc cụ cũng chẳng tội tình gì phải ngồi đó trong cái rét đậm rét hại như thế này. Tôi lại nơm nớp lo khi nhìn phố đông đúc, xe cộ cứ như chực lao vào cụ. Mẹt hàng của cụ cả vốn lẫn lời có được bao nhiêu...
Cụ già với mẹt trầu cau trên phố cổ đọng vào lòng tôi như một dấu lặng của Hà Nội phồn hoa đô hội.
L.T.HẰNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét