Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Chơi chữ


TT - Hằng năm cứ vào cuối thu, như lời bác Thanh Tịnh viết trong Tôi đi học, khi học sinh bắt đầu tựu trường cũng là lúc nhiều phụ huynh không khỏi lo lắng với số tiền trường phải nộp. Ngày hồi hộp nhất là ngày họp phụ huynh học sinh đầu năm học.
Bởi ngày đó phụ huynh sẽ biết chính xác số tiền phải nộp cho con là bao nhiêu. Tiền nộp cho nhà trường để con mình được đi học - một khoản tiền (trên lý thuyết) - là quá chính đáng và minh bạch. Thế nhưng không hiểu tự bao giờ nó lại trở thành một khoản thu bí ẩn.
Cầm cái danh sách dài dằng dặc các khoản tiền nộp cho con, từ tiền ghế ngồi, tiền quỹ hội phụ huynh, tiền khuyến học, tiền nước uống... còn có thêm khoản gọi là “xã hội hóa”. Có khoản “xã hội hóa” của trường thu riêng và “xã hội hóa” của lớp thu riêng nữa.
Trước đây, các trường có thu một khoản gọi là tiền “xây dựng trường” dùng để cải tạo cơ sở vật chất. Những năm gần đây, sở không cho thu tiền xây dựng nữa thì các trường chuyển qua thu tiền “xã hội hóa”. Mà khái niệm “xã hội hóa” thì rộng hơn “xây dựng” nhiều nên đương nhiên số tiền thu phải lớn hơn.
Năm học này, Bộ GD-ĐT lại ra quy định về tài trợ. Chuyển sang tài trợ chưa chắc đã hạn chế được lạm thu mà còn nảy sinh nhiều điểm bất cập khác. Trước hết, sẽ mất cân bằng về cơ sở vật chất giữa trường được tài trợ nhiều và trường ít có nguồn tài trợ. Sẽ thiếu bình đẳng không chỉ cho học sinh mà cả giáo viên. Không ai dám hi vọng sẽ nhận được nhiều khoản tài trợ mà không gắn với điều kiện nào.
Chính vì thế, nhiều người kháo nhau rằng với khoản gọi là “tài trợ”, chúng ta đang chuyển dần từ “xã hội hóa” sang “thương mại hóa” các trường học. Còn nếu thật sự khi có tài trợ không gắn với bất cứ điều kiện nào thì cơ sở vật chất của các trường có được cải thiện hơn so với thu tiền trực tiếp từ phụ huynh (vốn có gắn với điều kiện cụ thể)?
Có vẻ lại thêm một cách xử lý vấn đề từ ngọn được đưa ra. Cấm lạm thu mà không giải quyết nguyên nhân hay đưa ra những chế tài cụ thể thì đâu cũng lại vào đấy. Ví như khi xây dãy trường học cao tầng lại không thiết kế đường ống nước vào nhà vệ sinh. Cửa sổ và cửa kính lại được làm bằng kính mỏng và trong suốt, chỉ cần gió đập mạnh là vỡ và vào những ngày nắng thì ngồi trong lớp cũng chói chang chẳng khác gì ngoài trời.
Trong hoàn cảnh ấy, các trường phải lắp đường ống nước, thay cửa kính, lắp rèm cửa... Tiền ấy lấy ở đâu ra nếu không bắt phụ huynh “tự nguyện” đóng góp? Truyền thống “hiếu học - tôn sư trọng đạo” của người Việt cần được xem là thế mạnh để phát huy chứ không phải là điểm yếu để tận dụng thu nhiều hơn.
MINH THƯ

Thí điểm tự nguyện hay áp đặt?


Thứ Bảy, 01/09/2012, 04:22 (GMT+7)
TT - Tuy chưa đến ngày khai giảng nhưng phần lớn các trường đã bắt đầu học được một hoặc hai tuần. Con trai tôi năm nay vào lớp 3, cuối năm ngoái đi họp phụ huynh chỉ nghe thầy hiệu trưởng nhắc về mẫu đồng phục cho năm học mới, không nghe nói gì khác. Đến giữa tháng 8, chúng tôi đã cẩn thận chuẩn bị sách vở cho cháu. Không riêng gì tôi, hầu hết phụ huynh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng trước khi con đến lớp học buổi đầu tiên của năm học mới.
Thế rồi đùng một cái, trong buổi họp phụ huynh đầu năm, nhà trường thông báo bộ sách mà phụ huynh vừa mua sẽ không sử dụng được vì năm nay trường được thí điểm chương trình mới. Hỏi han cặn kẽ tôi mới biết đây là chương trình thí điểm mô hình trường học mới Việt Nam (VNEN) do Bộ GD-ĐT triển khai tại 1.447 trường tiểu học trên toàn quốc trên tinh thần tự nguyện. Trước mắt thực hiện ở lớp 2, lớp 3. Theo lộ trình đến năm học 2014-2015 sẽ thực hiện tất cả các lớp ở bậc tiểu học.
Tất cả phụ huynh chúng tôi nửa mừng nửa lo. Song trước mắt thấy tiếc cho bộ sách hơn 300.000 đồng giờ không còn giá trị sử dụng. Nghe nói dự án sẽ cấp miễn phí cho mỗi em một bộ sách mới, đầu tư thêm trang thiết bị vật chất cho nhà trường và hình như còn “bù đắp” cho các em bằng bánh sữa giữa buổi học nữa. Nhưng thử lấy 300.000 x 35 học sinh/lớp x 3 lớp/trường x 1.447 trường được thí điểm mới thấy số tiền mà phụ huynh đã bỏ ra để mua bộ sách (giờ không còn giá trị sử dụng nữa) là một con số khổng lồ. Đây là một đề án lớn, có ngân sách cực kỳ lớn, đâu có tốn kém gì mà không thông báo trước một dòng (khi kết thúc năm học cũ) rằng năm tới trường nọ trường kia sẽ tiến hành thí điểm sách mới, vậy phụ huynh đừng mua bộ sách giáo khoa hiện thời.
Hơn thế nữa, phụ huynh chúng tôi cũng cần được chuẩn bị tinh thần, không thể cứ đùng một cái đưa con em chúng tôi vào “thí điểm”. Chủ trương thí điểm chương trình này là tự nguyện, nhưng phụ huynh lại chẳng được quyền có ý kiến có đồng ý “thí điểm” con mình hay không. Chỉ đến khi học sinh đi học rồi mới thông báo áp đặt thí điểm. Cách làm này chẳng khác gì đưa cả phụ huynh lẫn học sinh vào thế chuyện đã rồi.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Chuyện biết rồi, khổ lắm nhưng phải nói mãi


Thứ Bảy, 04/08/2012, 03:29 (GMT+7)
Giáo dục dưới mắt mọi người
TT - Cũng không cần đến thông tin từ nhóm nghiên cứu của Quỹ hòa bình và phát triển VN mà chúng ta mới biết rằng giáo viên đang... bất ổn. Ai cũng biết, nói cũng nhiều, hứa hẹn không ít và rồi mọi chuyện lại yên ắng, tĩnh lặng như những vòng sóng trên mặt nước.
Không phải cứ xây thêm nhiều trường cao tầng, đầu tư thêm nhiều trang thiết bị, tăng thêm số người đi học, hoàn thành thêm nhiều thứ phổ cập... là đã làm cho nền giáo dục lớn mạnh hơn. Giáo dục, cũng như bất cứ thứ gì khác trên đời này, cần không chỉ lượng mà cả chất, không chỉ bề thế bề ngoài mà còn phải vững chắc bên trong.
Xin trích lời của GS Hoàng Tụy: “Không thể có nền giáo dục tốt nếu thiếu giáo viên tốt”. Đương nhiên là không thể có giáo viên tốt nếu như đầu vào của các trường sư phạm “thảm hại” như hiện nay. Thành thật mà nói, chỉ có ở những nơi đời sống còn thấp thì phụ huynh và học sinh mới lấy “ổn định” làm tiêu chí khi định hướng và lựa chọn ngành sư phạm. Còn ở những nơi kinh tế phát triển thì không mấy ai lại (dại dột) đi chọn cái nghề không mấy triển vọng này (nếu như còn có cơ hội khác). Khi đọc các tấm gương hiếu học vượt khó vươn lên trên các báo, đoạn cuối thường có nhắc đến ngành nghề tương lai mà các em đã lựa chọn và đang nhọc nhằn theo đuổi, tôi thường khó nén được tiếng thở dài khi thấy viết em đang theo học ngành... của trường ĐH sư phạm..., mơ ước của em sau này là làm thầy/cô giáo.
Ước mơ ấy rất đẹp, rất cần cho xã hội nhưng các em đã đủ khó khăn rồi, để bù lại những nỗ lực vượt khó, trả được số nợ mà các em đã, đang và sẽ gánh trên con đường đi đến tương lai, nghề giáo khó mà đáp ứng được. Một em học trò khoe với tôi rằng do nhà em là hộ nghèo nên chị em đi học được vay tiền, được gần 30 triệu đồng rồi. Tôi lo lắng “vậy ra trường lấy đâu ra mà trả, cô đi làm hơn mười năm rồi mà lương tháng có hơn 3 triệu”. Học trò tôi vô tư: “Hây dà, cô đi dạy mà kể làm chi”! Qua đó cũng biết giới trẻ nghĩ gì về cái nghề được coi là cao quý (mặc định kèm theo đạm bạc) này.
Năm nào bộ, rồi sở, rồi phòng cũng có vài việc làm mới đưa về yêu cầu giáo viên thực hiện, gọi là đổi mới. Năm nào cũng thấy bộ đưa ra công văn quản lý (hoặc cấm) dạy thêm (thậm chí còn đưa dạy thêm vào mục chống tham nhũng trong giáo dục). Tại sao giáo viên phải dạy thêm? (Việc dạy đủ số tiết quy định cộng với vô số việc được giao ở trường đối với người sức khỏe bình thường là đã hết hơi rồi, về đến nhà thay vì nghỉ ngơi lấy sức lại lao đầu vào dạy thêm, đối với giáo viên là việc cực chẳng đã). Câu trả lời giản dị nhất: không dạy thêm làm sao nuôi được con, làm được nhà để ở, sắm sửa được thứ này thứ kia... trong khi lương nhà nước trả chỉ vừa đủ cho nhu cầu tối thiểu của một cuộc sống độc thân.
Giáo viên đi dạy bên cạnh kiến thức chuyên môn tốt còn phải cố gắng để giữ gìn hình ảnh của mình. Việc giữ gìn hình ảnh, bên cạnh trau dồi phẩm chất chính trị, tu dưỡng đạo đức nhà giáo, gương mẫu trong sinh hoạt... còn phải cố cho tươm tất, đàng hoàng (không mong gì hơn, chỉ mong ngang mức trung bình của xã hội).
Hình ảnh một ông thầy xơ xác, sống cuộc sống chật vật... ắt hẳn chẳng đẹp gì (và có phần kém trân trọng)! Chiếc áo có thể không làm nên thầy tu, nhưng ông thầy tử tế (về mọi mặt) chắc chắn sẽ làm nên nền giáo dục lớn mạnh!
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Làm người chân chính có dễ đâu!


Thứ Tư, 11/07/2012, 19:07 (GMT+7)
Nhân đề văn thi đại học bàn về kẻ cơ hội và người chân chính:
TTO - Đề thi văn khối C năm nay: “Kẻ cơ hội thì nôn nóng tạo ra thành tích, người chân chính thì kiên nhẫn tạo nên thành tựu” làm không ít người giật mình: mình đã, đang (và sẽ) là kẻ cơ hội hay là người chân chính đây?
Một thí sinh tranh thủ quay bài - Ảnh chụp từ clip quay lại chuyện thi cử tai tiếng ở Trường THPT DL Đồi Ngô

Tạo ra thành tích thật ra là một việc hoàn toàn tốt. Vấn đề đáng bàn chính là động cơ và cách thức để tạo ra thành tích đó.
Ví như trong giáo dục, các phong trào “thi đua dạy tốt học tốt để lập thành tích chào mừng… ” đã tạo hứng khởi, tiếp thêm sinh khí cho cả thầy và trò. Những thành tích đạt được trong các phong trào này là những nấc thang vững chắc để tạo nên những thành tựu trong ngành giáo dục.
Nhưng đến việc lùa học sinh dù yếu kém đi chăng nữa lên lớp, nâng điểm cho đạt chỉ tiêu đặt ra, tỉ lệ học sinh đậu tốt nghiệp năm sau nhất định phải cao hơn năm trước (và sắp kịch trần rồi) thì hai chữ “thành tích” đẹp đẽ ấy đã bị biến dạng thành một thứ bệnh (không nan y nhưng người bệnh từ chối điều trị): bệnh thành tích!
Ai tạo ra bệnh đó nếu không phải là những người trực tiếp giảng dạy, chấm điểm, coi thi và chấm thi? Nhưng nếu nằm trong guồng máy tạo thành tích (bằng mọi giá) ấy, bạn nhất quyết “nói không” để làm người chân chính liệu có được không?
Trước hết, bạn sẽ bị ngay chính đồng nghiệp coi là lập dị (vì do bạn mà ảnh hưởng đến thành tích chung của tập thể), rồi sẽ bị lãnh đạo phê bình (vì không đạt chỉ tiêu quy định), sẽ bị bình xét không hoàn thành nhiệm vụ, không được xét nâng lương (mong gì khen thưởng), không được xét cất nhắc vị trí này, chức vụ nọ (đương nhiên).
Đối với các bạn trẻ, có tiềm lực, năng động và sáng tạo thôi trong nhiều môi trường hình như chỉ đủ để bạn thành công trong công việc, chưa đủ để bạn “thành danh”, “thành địa vị” nếu như bạn không biết nắm bắt cơ hội và nỗ lực tạo ra cơ hội (nếu chưa có).
Thậm chí, nhiều bạn trẻ phải tham gia hết tất cả “phong trào thi đua lập thành tích” vừa để đạt kết quả cao vừa để gây sự chú ý của cấp trên.
Xã hội (thời nào cũng vậy) thường đánh giá sự thành công của con người thông qua địa vị mà họ đạt được. Địa vị thường đạt được thông qua xem xét bề dày (và bề nổi) của thành tích.
Nên trách sao được khi người ta nôn nóng để đạt được càng nhiều thành tích càng tốt.
Nên tránh sao được khi sau bất cứ một cuộc thi tài nào cũng xảy ra đủ thứ lùm xùm: nghi án lộ đề, thiên vị, mua giải… (quy mô và tầm ảnh hưởng cuộc thi càng lớn thì tai tiếng càng nhiều.)
Nên khó bớt đi những cuộc nhậu, những phong bì, những thứ quỷ quái khác nữa… nhằm gây quan hệ.
Thành tích thì có nhiều cách để đạt được, trong lúc thành tựu lại khó với tới và hao tốn nhiều thời gian cũng như trí lực.
Thành tích mang lại cho con người ta nhiều thứ hấp dẫn trước mắt hơn.
Thật khó để ta có thể bỏ qua việc “nôn nóng tạo ra thành tích” để chọn “kiên nhẫn tạo nên thành tựu”!
Làm người chân chính trong những môi trường nặng tính thành tích quả thật là một việc cực kỳ khó khăn!
MINH THƯ

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Kỳ tích của ngành giáo dục!


Thứ Ba, 19/06/2012, 17:32 (GMT+7)
TTO - Tỉ lệ đậu kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay trên 97%. Một kết quả rất đáng phấn khởi so với những năm trước, có lẽ sẽ làm nhiều người, nhiều ban ngành hoan hỉ. 
Một cảnh trong clip quay giờ thi môn địa tại phòng thi số 8 Trường THPT dân lập Đồi Ngô, Bắc Giang: một thí sinh thản nhiên quay xuống chép bài của bạn. Với tỉ lệ tốt nghiệp 78,39%, đây là trường THPT có tỉ lệ tốt nghiệp thấp nhất tỉnh Bắc Giang - Ảnh tư liệu.

Thật tình, với tư cách là người trong cuộc, tham gia trực tiếp vào guồng máy tạo nên thành tích ảo ấy, ngay từ lúc chưa thi tốt nghiệp, chúng tôi đã biết trước cái kết quả cao vời vợi ấy.
Ban giám hiệu các trường thì có thứ để nhắc đến mỗi khi cần có dẫn chứng để chứng minh uy tín cũng như chất lượng của trường. Giáo viên thì thở phào nhẹ nhõm vì sẽ không bị phê bình nhắc nhở vì tỉ lệ riêng của bộ môn thấp hơn trung bình chung như mọi năm. Học sinh và phụ huynh thì hân hoan khỏi phải nói.
Một điều tưởng chừng như tốt đẹp như vậy, tại sao lại khiến dư luận bất bình và khiến cho uy tín của ngành giáo dục càng ngày càng tuột dốc không phanh?
Tiêu cực ở đâu cũng có chứ đâu phải chỉ riêng trong ngành giáo dục. Nhưng nếu không do bệnh thành tích thì tiêu cực chỉ là một vài hiện tượng cá biệt, dễ phát hiện và không khó để bài trừ.
Nhưng nếu có động cơ từ bệnh thành tích, tiêu cực trở nên phổ biến, tràn lan (đến nỗi chẳng mấy ai thèm bức xúc).
Đến khi chứng kiến những clip ghi lại cảnh tiêu cực ở các phòng thi tại Bắc Giang được tung lên mạng, thì thiết nghĩ chẳng cần mất công chấm thi làm gì, kết quả đã rõ mười mươi. Những clip ấy như những hồi chuông báo động rằng: bệnh thành tích trong giáo dục đã quay trở lại (và tệ hại hơn xưa).
Chuyện này làm chúng ta nhớ lại những đoạn phim quay cảnh trường thi mà thầy giáo Đỗ Việt Khoa đã quay vào năm 2006 – điểm khởi đầu cho phong trào hai không trong giáo dục: nói không với tiêu cực và bệnh thành tích. Phong trào “Hai không” đã thật sự mang lại một luồng sinh khí mới cho ngành giáo dục, mang lại cho ngành niềm tin và sự tôn trọng của xã hội.   
Tiếc thay, phong trào tốt đẹp ấy, cùng với sự khuếch trương rầm rộ, đang ngày càng sa đà vào hình thức (Bất cứ cuộc họp hành hội nghị hội thảo gì của ngành giáo dục cũng đều đề cập đến nội dung này. Giáo viên mỗi năm phải báo cáo bằng văn bản hai lần xem mình đã thực hiện phong trào “2 không với 4 nội dung” như thế nào).
Tỉ lệ thi đỗ tốt nghiệp của cả nước tăng dần theo các năm: năm 2007: 67,5%, năm 2008: 75,96%, năm 2009: 80%, năm 2010: 95,72%, năm 2011: 95% và năm nay thì gần như tột bậc: 97,63%.

Những điểm số thi tốt nghiệp năm sau phải nhất định cao hơn năm trước chỉ làm đẹp bản báo cáo thành tích trong phút chốc. Thành tích trong bản báo cáo càng hoành tráng bao nhiêu thì thực trạng và chất lượng giáo dục càng đáng buồn bấy nhiêu.
Dạy các lớp 12 đối với đa số giáo viên chúng tôi là một việc làm mệt mỏi và nặng nề. Thái độ học tập của học sinh thì kém (không kém sao được khi thực tế đã chứng minh rõ ràng: không cần học nhiều cũng thi đậu tốt nghiệp) mà chỉ tiêu của nhà trường đặt ra là tỉ lệ học sinh đậu tốt nghiệp của toàn trường nói chung và của bộ môn nói riêng phải luôn bằng hoặc cao hơn trung bình chung của toàn tỉnh (bất kể chất lượng đầu vào của học sinh thế nào).
Sau mỗi đợt thi, tỉ lệ đậu tốt nghiệp của từng bộ môn, từng giáo viên sẽ được thống kê. Tỉ lệ học sinh đậu tốt nghiệp nghiễm nhiên trở thành tiêu chuẩn đo năng lực của giáo viên (như thể việc chất lượng học tập chỉ phụ thuộc vào người dạy - bất chấp đối tượng được giáo dục thế nào đi chăng nữa). Do vậy thành tích, bất chấp hậu quả, phải đạt được bằng mọi giá!
Không phải chỉ đến thi thi tốt nghiệp bệnh thành tích mới phát tác mà âm ỉ trong các nhà trường từ đầu đến cuối năm học, từ năm này qua năm khác. Bài kiểm tra nếu không quá 50% học sinh đạt điểm trung bình thì giáo viên phải tiến hành kiểm tra lại (cho đến khi nào đạt được tỉ lệ ấy thì thôi). Đối với giáo viên, nếu không quá 80% học sinh mình dạy trên điểm trung bình thì không được xét hoàn thành nhiệm, không quá 90% học sinh trên điểm trung bình thì đừng nghĩ đến các danh hiệu thi đua đã phấn đấu cật lực trong cả năm học qua.
Bệnh thành tích đã trở thành một hiệu ứng đôminô, kéo theo tất cả những ai nằm trong bộ máy!
Thi cử là để sàng lọc. Nếu một kỳ thi tiêu tốn đến hàng trăm tỉ đồng mỗi năm mà cả người giỏi lẫn người chưa giỏi, người chăm chỉ lẫn người lười biếng, người nghiêm túc cũng như người dựa dẫm đều qua được một cách mỹ mãn ngang nhau thì hiệu quả sàng lọc liệu có còn? Và có nên tiếp tục?
"Thói dối trá là biểu hiện của sự suy thoái về đạo đức trong đời sống xã hội" - câu 2 của đề thi tốt nghiệp môn văn năm nay - đáng để tất cả mọi người, không riêng gì thí sinh, suy ngẫm.
Với kiểu chạy theo thành tích bằng mọi giá như hiện nay, thói dối trá là một biểu hiện hay (buồn thay) đang là một hậu quả (tất yếu)?
MINH THƯ

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Muốn chuẩn phải đồng bộ


Thứ Tư, 13/06/2012, 08:56 (GMT+7)
TT - Đọc loạt bài “Giáo viên tiếng Anh rớt như sung rụng” trên báo Tuổi Trẻ, chắc hẳn nhiều người cảm thấy bất ngờ và hoang mang. Nhưng đối với những giáo viên ngoại ngữ từng dự các cuộc khảo sát ấy cũng như những người trực tiếp tổ chức khảo sát, nếu kết quả không thấp mới là lạ!
Quay trở về những năm cuối thập kỷ 1980 đến giữa thập kỷ 1990 - lúc nước ta bắt đầu đưa tiếng Anh vào giảng dạy ở các trường phổ thông, giáo viên tiếng Anh thiếu trầm trọng nên các tỉnh đã ồ ạt gửi người đi đào tạo.
Tại thời điểm ấy, ở khoa ngoại ngữ của các trường đại học lúc nào cũng có rất nhiều lớp mang tên địa phương cùng với các lớp cử tuyển của bộ. Các lớp này đương nhiên không kiểm tra chất lượng đầu vào nên cho dù đào tạo ở các trường đại học có tốt đến bao nhiêu đi nữa thì đầu ra cũng không thể nào ngang bằng với các lớp chính quy. Ngoài ra, sinh viên ở ngay các trường đại học cũng không có nhiều cơ hội thực hành tiếng với người bản ngữ.
Thêm vào đó, mặc dù nước ta hội nhập đã lâu nhưng giáo viên tiếng Anh chẳng có mấy cơ hội tiếp cận với thế giới cũng như để thực hành tiếng. Dĩ nhiên, ngành giáo dục luôn kêu gọi mỗi giáo viên là một tấm gương tự học và sáng tạo. Nhưng chất lượng chung không thể nào vì kêu gọi tự giác (hoặc tự phát) mà cao lên được. Mỗi năm vào dịp hè, giáo viên lại được tập trung mấy ngày gọi là tập huấn chuyên môn (cho có). Mỗi tỉnh cử vài người đi tập huấn, rồi những giáo viên được tập huấn này về truyền đạt lại cho các giáo viên khác. Chất lượng của những ngày tập huấn ngắn ngủi này chẳng khác gì những giọt cà phê dưới phin.
Thế rồi đùng một cái, giáo viên được triệu tập để khảo sát theo tiêu chuẩn chung của châu Âu. Sát hạch theo chuẩn quốc tế nhưng tổ chức lại cập rập chẳng giống bất cứ kỳ thi nào. (Nếu muốn lấy chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế nào, thí sinh phải có thời gian tự học hoặc tham gia ôn tập mới mong đạt được kết quả mong muốn). Ai cũng biết không chỉ là kiến thức, ngoại ngữ còn là một kỹ năng, cần rèn luyện và thực hành nhiều.
Không chỉ ngơ ngác với kết quả thi thảm hại, giáo viên tiếng Anh còn bất ngờ hơn với kiểu bổ sung kiến thức sau khảo sát. Theo tiêu chí, giáo viên THPT phải đạt được trình độ C1, THCS phải đạt trình độ B2 và giáo viên tiểu học là B1. Để đạt từ trình độ thấp lên trình độ cao hơn, giáo viên sẽ được bồi dưỡng kiến thức kỹ năng trong vòng... một tháng! Bốn năm đào tạo ở đại học có thể không đạt chuẩn nhưng chỉ cần độ một tháng bổ sung kiến thức là có thể đạt chuẩn châu Âu? Cho nên, vừa kết thúc năm học giáo viên ngoại ngữ lại chộn rộn chuẩn bị để tham gia các lớp đào tạo lại (mà một số người gọi là lớp “giải ngân dự án”).
Khảo sát và đào tạo lại đương nhiên là việc làm cần thiết, nhưng liệu có thật sự hiệu quả không hay chỉ hao tiền tốn của khi chương trình học và cách thức kiểm tra đánh giá vẫn như cũ? Với chương trình học vẫn mang nặng tính hàn lâm và các bài thi thiên về đọc hiểu và ngữ pháp, từ vựng như hiện nay, đừng nói gì giáo viên đạt chuẩn hay không đạt chuẩn mà cứ thử đưa giáo viên bản ngữ về dạy ôn thi tốt nghiệp xem kết quả có đạt cao như mong muốn? Nếu không có sự thay đổi đồng bộ, e rằng dự án đi qua, mọi thứ lại im lìm như cũ.
Nên chăng cần xem xét lại cách thức kiểm tra đánh giá đối với môn ngoại ngữ. Nên xem ngoại ngữ là một chứng chỉ bắt buộc đối với học sinh tốt nghiệp THPT hơn là một môn thi. Bên cạnh đó, để tiếp cận với chuẩn chung của thế giới, tại sao chúng ta không sử dụng giáo trình chung mà phải tự soạn ra bộ sách riêng của mình? Dạy và học theo giáo trình nội địa để bắt kịp tiêu chuẩn châu Âu, liệu có phải là một việc quá sức cho cả thầy lẫn trò?
 LÊ THÚY HẰNG

Sẽ mãi yếu và thiếu


Thứ Ba, 24/04/2012, 08:44 (GMT+7)
TT - Đọc bài báo “Giáo sinh không muốn cam kết đi dạy?” viết về mấy trăm sinh viên Trường đại học Sư phạm TP.HCM không chịu nộp bản cam kết phục vụ trong ngành giáo dục, là người trong ngành tôi không khỏi cảm thấy xót xa.
Dư luận cho rằng các em đã thi vào trường sư phạm, đã được hưởng chế độ miễn học phí, thế mà khi sắp ra trường lại do dự không muốn đi dạy là một việc đáng chê trách. Có người cực đoan hơn còn quy chụp cho các em “mất tư cách” và đòi phạt thật nặng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong thời buổi “thừa kinh tế ế sư phạm” này, khi đầu vào tuyển sinh sư phạm đang “tuột dốc không phanh”, thậm chí có trường hợp “con thi sư phạm mẹ đòi chết” như báo chí đã đưa tin, việc các em can đảm chọn trường sư phạm đã là một việc đáng ghi nhận.
Còn ngành giáo dục, liệu biện pháp “bắt cam kết” để giữ chân đã phải tối ưu chưa hay chỉ là giải pháp tình thế? Nếu cứ tiếp tục “thu hút nhân lực” bằng biện pháp “trói chân” này thì đội ngũ giáo viên sẽ vẫn mãi yếu và mãi thiếu.
Những năm 1990 khi Chính phủ bắt đầu thực hiện chính sách ưu đãi cho ngành giáo dục, số sinh viên thi vào ngành sư phạm khá cao và đương nhiên điểm thi tuyển vào ngành sư phạm luôn cao hơn so với các ngành khác. Thời đó, chỉ những học sinh khá giỏi mới dám thi tuyển vào sư phạm với tỉ lệ chọi rất cao.
Những tưởng nền giáo dục từ đó sẽ chiêu mộ được nhiều người tài giỏi và có tâm huyết, chấm dứt thời kỳ “chuột chạy cùng sào lao vào sư phạm”. Nhưng, cùng với sự phát triển nhanh chóng của kinh tế, do những chính sách ưu đãi cho ngành giáo dục không theo kịp đà phát triển đó, số lượng người chọn nghề sư phạm ngày càng rơi rụng dần, đến nay ngay cả những “con chuột chạy cùng sào” đã gần đến đích cũng do dự, không muốn phục vụ trong ngành sư phạm nữa!
Không chỉ những người đang lấp ló ngoài ngành ngại bước chân vào sư phạm, chính bản thân những người trong ngành như chúng tôi đây cũng đang rất bối rối và không ít người đã đành đoạn “bỏ trường, bỏ lớp”. Ngân sách đầu tư cho giáo dục năm sau bao giờ cũng nhiều hơn năm trước, nhưng khoản ngân sách đầu tư cho những người trực tiếp tham gia công tác giáo dục thì vẫn giậm chân tại chỗ. Các cấp quản lý than rằng lực lượng giáo viên đông quá, không ngân sách nào bù xuể. Đúng là đang có vấn đề, dường như ngành giáo dục đang chú trọng về số lượng hơn là chất lượng nhân lực!
Một giáo viên trung học phổ thông có số tiết tiêu chuẩn là 18 tiết/ tuần, nghĩa là mỗi ngày chỉ dạy trung bình ba tiết. Với số tiết tiêu chuẩn như vậy, các trường học phải tuyển rất nhiều giáo viên mới đủ biên chế đứng lớp. Trong lúc đó, mỗi giáo viên dạy xong số tiết tiêu chuẩn ở trường phải chạy đôn chạy đáo, người đi dạy hợp đồng, người thì dạy thêm, người nhận thêm việc này việc nọ... nghĩa là vẫn phải lao động thêm để đủ sống.
Dù muốn dù không, một khi đã làm việc chân trong chân ngoài thì công tác chuyên môn sẽ ít nhiều bị sao nhãng. Sao các cấp quản lý không tính tới chuyện tinh giản biên chế, tăng số tiết tiêu chuẩn lên, tăng lương giáo viên lên. Như vậy đời sống giáo viên vừa được đảm bảo, giáo viên khỏi phải làm cái việc chẳng đặng đừng là bươn chải kiếm thêm thu nhập, mà chất lượng chuyên môn chắc chắn cũng sẽ được nâng lên.
Một người thầy tốt không chỉ có trình độ chuyên môn, mà còn cần phải có lòng nhiệt tình và rất nhiều tâm huyết với nghề nghiệp. Nếu các cấp quản lý không nghĩ ra thêm biện pháp nào để tăng sức thu hút của ngành sư phạm với các nhà giáo tương lai (và cả hiện tại nữa) ngoài việc bắt cam kết để cầm chân, e rằng sẽ chỉ tuyển dụng được những thợ dạy học mà thôi. Lòng nhiệt tình và tâm huyết không có bản cam kết nào có thể bảo đảm được.
MINH THƯ

“Vay tiền ở đây đa số là giáo viên”


Thứ Hai, 23/04/2012, 04:03 (GMT+7)
TT - Có chuyện này không biết kể ra thì vui hay buồn nữa. Anh nhân viên ngân hàng lúc tôi đến làm việc còn chưa kịp xưng danh đã nhanh nhảu hỏi rằng: “Chị là giáo viên trường nào?”.
Ban đầu tôi rất phục khả năng nhìn người đoán nghiệp của anh. Vài phút sau, chừng 3-4 khách hàng đến nữa, anh vẫn hỏi câu cũ (và tất cả đều đúng). Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, anh giải thích: “Đến vay tiền ở đây đa số là giáo viên mà chị”, rồi nhanh nhẹn hỏi hệ số lương của từng người, cộng thêm hệ số phụ cấp thâm niên rồi còn khen “lương giáo viên cũng đỡ”.
Tại khách hàng của anh đông, tôi lại vội, nếu không sẽ đứng lại phân trần với anh rằng khoản phụ cấp thâm niên mà anh vừa cộng vào để kết luận “lương giáo viên cũng đỡ” đã làm chúng tôi phấn khởi, chờ đợi, thất vọng rồi lại trông ngóng gần một năm nay rồi.
Theo nghị định 54/2011/NĐ-CP có hiệu lực thi hành từ tháng 9-2011 thì giáo viên giảng dạy từ năm thứ 6 trở đi sẽ được nhận thêm phụ cấp thâm niên 1% cho mỗi năm công tác, được tính hưởng từ tháng 5-2011. Hàng triệu giáo viên hân hoan chào đón nghị định như đón một luồng gió mới, hớn hở hi vọng rằng với sự đầu tư chính đáng của Nhà nước, đời sống từ nay sẽ bớt khó khăn vất vả.
Thế rồi hết tháng 9, tháng 10... rồi hết cả năm 2011 mà khoản phụ cấp kia chẳng thấy đâu, trong khi giá cả đã leo thêm mấy bậc thang đẩy giáo viên càng lâm vào cảnh khốn đốn. Nhiều giáo viên lâu năm tin tưởng vào khoản phụ cấp, vay trước tiền đầu tư mua máy tính cho con có điều kiện học hành, vay tiền mua xe máy để tiện đi lại... chờ khi nhận phụ cấp thâm niên sẽ hoàn trả, nhưng cứ chờ mãi cho đến tận bây giờ...
Trước sự sốt ruột của giáo viên, có người quản lý giáo dục lại giải thích “nhận trễ thì sẽ được truy lãnh”, còn việc bao giờ được nhận vẫn là “một câu hỏi lớn không lời đáp”. Vâng, nhận trễ sẽ được truy lãnh, có gì đâu mà sốt ruột. Nhưng làm sao mà bảo giáo viên bình tĩnh chờ đợi khi vật giá leo thang vùn vụt, giá xăng, giá gas, giá điện... đã tăng thêm đến mấy lần, giá trị của khoản trợ cấp thâm niên ngày càng teo tóp?
Giáo viên chúng tôi đã thôi không còn trông mong sẽ “sống được bằng lương” như có vị lãnh đạo trước đây hứa. Thế nhưng, những quyền lợi chính đáng của giáo viên (đã có nghị định rành rành) thì rất mong các cấp lãnh đạo quan tâm giải quyết kịp thời, đừng để chúng tôi chờ đợi mỏi mòn nữa.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Khi không có “tự nguyện”

Thứ Ba, 27/09/2011, 05:10 (GMT+7)
TT - Theo dõi câu chuyện về những giáo viên Trường mầm non xã Mậu Lâm và Thanh Tân, huyện miền núi Như Thanh (Thanh Hóa), không ai không thấy xót xa. Các cô giáo mầm non đã quay lại trường, được hứa hẹn sẽ được trợ cấp thêm mỗi người 300.000 đồng/tháng.
Khoản trợ cấp ấy, cộng với thu nhập chưa đến 500.000 đồng, trong thời buổi gạo châu củi quế này chắc chắn sẽ chẳng giúp vợi bớt mấy khó khăn cho cuộc sống vốn rất vất vả của các cô. Đương nhiên còn hàng ngàn giáo viên mầm non khác cũng đang nhận lương “ngày chưa đủ bát phở” nhưng chưa dám đồng loạt bỏ việc để khiếu nại. Cũng còn vô số điểm trường mầm non dột nát, thiếu thốn đủ đường trên khắp đất nước ta chứ không riêng gì ở xã Mậu Lâm hay xã Thanh Tân.
Lý do cho sự thiếu thốn khổ sở ấy, như phân bua của các nhà quản lý, là thiếu kinh phí, trông chờ chủ yếu vào sự hỗ trợ của phụ huynh. Với địa bàn huyện miền núi, phụ huynh đương nhiên là quá khó khăn để đóng góp các khoản “tự nguyện”. Lại quay trở lại chuyện tiền trường đang nóng hổi hiện nay.
Phần lớn những ai có con đang đi học đều cảm thấy choáng ngợp trước danh sách dài (gần hai mặt tờ A4) liệt kê tất tần tật những khoản tiền phải nộp đầu năm học. Và ngược đời là ở nhiều nơi con càng nhỏ thì danh sách càng dài và tổng các khoản thu càng lớn.
Không riêng gì trường tư thục hay bán công, phụ huynh học sinh các trường công lập cũng phải “cắn răng tự nguyện đóng góp” đủ các khoản rất khó hiểu: tiền thuê bảo vệ, thuê tạp vụ, trả tiền giáo viên hợp đồng, xây dựng này, sửa chữa nọ, quỹ hội phụ huynh trường, quỹ hội phụ huynh lớp, xã hội hóa trường, xã hội hóa lớp... loạn cả lên. Thu nhiều đến nỗi nhiều người ví von trường học sống được nhờ “bầu sữa phụ huynh”.
Nếu dứt “bầu sữa” đó thì sẽ như thế nào? Có khá hơn chút ít nào so với tình hình của các trường mầm non ở huyện miền núi Như Thanh, Thanh Hóa không? Không phải biện hộ nhưng ai có tham dự phần dự tính chi tiêu nội bộ ở hội nghị xây dựng kế hoạch các trường đầu năm sẽ cảm thấy rất mệt mỏi với các khoản chi “theo quy chế” chi li, tỉ mỉ đến tận 500 đồng lẻ.
Thế nhưng mỗi năm, các trường đều phải tham gia hết phong trào này đến hoạt động nọ, không khoản nào là không cần đến tiền cũng như tổng kết hằng năm để động viên tinh thần, sở cũng gửi danh sách “khen” về để trường “thưởng”. Trường, cực chẳng đã lại phải quay sang nhờ “bầu sữa phụ huynh”.
Trước tình hình tiền trường mỗi nơi thu một kiểu, biện pháp chính mà các cơ quan quản lý đưa ra là “cấm lạm thu”. Cấm nhưng không hướng dẫn rõ nếu có những khoản phải chi khác thì nhà trường phải lấy ở đâu. Trong khi đó, các khoản cần chi vẫn cứ phải chi nên các trường lại “linh hoạt” biến thành trăm thứ lắt nhắt khác dưới danh nghĩa “thỏa thuận giữa phụ huynh và nhà trường”. Tiền trường trở thành một mớ bòng bong đầy ám muội.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Học sinh không giao tiếp được bằng tiếng Anh


TT - Một thực tế đáng buồn là đa số học sinh sau khi tốt nghiệp THPT đều không thể sử dụng vốn tiếng Anh đã học để giao tiếp cơ bản được. Học sinh thì than thở học tiếng Anh như leo cột mỡ, càng cố leo càng tụt xuống.

Giáo viên thì mệt mỏi vì dạy như “nước đổ đầu vịt”. Không biết làm thế nào để “đến năm 2020 đa số thanh niên Việt Nam tốt nghiệp trung cấp, cao đẳng và đại học có đủ năng lực ngoại ngữ sử dụng độc lập, tự tin trong giao tiếp, học tập, làm việc trong môi trường hội nhập, đa ngôn ngữ, đa văn hóa; biến ngoại ngữ trở thành thế mạnh của người dân Việt Nam...” như dự thảo chương trình tiếng Anh tiểu học thuộc đề án 2020 đưa ra được đây.

Hè năm nay, lần lượt giáo viên tiếng Anh các cấp được khảo sát năng lực cấp tốc. “Cấp tốc” theo đúng nghĩa: giáo viên chỉ được thông báo khảo sát cách đó độ một tuần (có nơi còn ít hơn), không biết mình sẽ được khảo sát những nội dung gì và như thế nào, đến ngày thi mới tá hỏa biết rằng mình đang được khảo sát theo tiêu chuẩn châu Âu. Kết quả, tất nhiên, sẽ rất thấp. Và sẽ có kết luận là bao nhiêu phần trăm giáo viên tiếng Anh không đạt chuẩn và phải đi đào tạo lại. Cơ hồ như việc học sinh phổ thông học yếu ngoại ngữ là trách nhiệm chính của đội ngũ giáo viên.

Khoan hãy bàn đến độ tương ứng giữa kiến thức ngôn ngữ dùng cho việc dạy học và kiến thức ngôn ngữ được dùng để khảo sát giáo viên. Vấn đề của tiếng Anh THPT hiện nay là sự khập khiễng giữa việc học và việc kiểm tra đánh giá, giữa tham vọng lồng ghép quá nhiều thứ và mục tiêu chính của ngôn ngữ là giao tiếp.

Mỗi đơn vị bài học trong chương trình tiếng Anh THPT được chia thành năm kỹ năng: đọc, nói, nghe, viết và ngữ pháp - ngữ âm nhưng bài thi tốt nghiệp lại chỉ kiểm tra được chủ yếu kỹ năng ngữ pháp và đọc hiểu. Do vậy, học sinh khá thờ ơ các kỹ năng còn lại.

Bên cạnh đó, lượng kiến thức cung cấp lại quá ôm đồm và mang tính chất hàn lâm như thể chuẩn bị cho học sinh sau khi tốt nghiệp sẽ đi sâu vào nghiên cứu chứ không phải là giao tiếp.

Bản thân giáo viên cũng bối rối không biết nên làm thế nào cho đúng. Để giao tiếp được thì các kỹ năng ngôn ngữ phải được luyện tập đến mức trôi chảy (ưu tiên mức độ thông thạo hơn là chính xác). Trong khi theo như tiêu chí đánh giá nặng về lý thuyết và tính chính xác cao như hiện nay, để đạt kết quả cao, bất đắc dĩ chúng tôi phải dạy học sinh những mẹo làm bài. Ví dụ như nguyên tắc đánh trọng âm, phát âm: tận cùng bằng ký tự này thì đánh trọng âm thế này, phiên âm thế kia.

Điều này dẫn đến một nghịch lý là khi làm bài kiểm tra các em làm đúng nhưng khi sử dụng ngôn ngữ thì lại sai. (Điều này gần giống như các mẹo khi thi lý thuyết lái xe - kết quả có thể cao nhưng khi ứng dụng lại kém).

Để nâng cao hiệu quả thật sự của việc dạy và học tiếng Anh THPT, thiết nghĩ việc đổi sách hay rà soát năng lực giáo viên không quan trọng bằng việc thay đổi cách thức đánh giá, kiểm tra. Nên chăng cần xem ngoại ngữ như một chứng chỉ bắt buộc khi tốt nghiệp THPT?

LÊ THÚY HẰNG (giáo viên tiếng Anh ở  Quảng Trị)

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Không nghiêm khắc là tiếp tay cho hành động phản cảm

Thứ Ba, 23/08/2011, 11:18 (GMT+7)
TTO - Luyện thanh mười mấy năm ở nhạc viện hay đạt giải các cuộc thi tài năng chắc chắn không làm cho người ta nổi tiếng bằng việc cố ý ăn mặc hớ hênh trên sân khấu, để lộ hình nóng nơi này chốn kia, rồi sau đó to mồm thanh minh biện hộ mà nhiều "sao" đang áp dụng như hiện nay.
Hai bức ảnh trong bộ ảnh bán nude với những tư thế "gây sốc" của người mẫu Nguyễn Thanh Hằng và Sơn Tùng - Ảnh: từ Internet, TTO đã xóa mờ ảnh và từng sử dụng cho diễn đàn Sao "khoe thân": nghệ thuật hay gợi dục? (tháng 6-2011) cho thấy, vấn đề này đã được nhiều lần gióng lên hồi chuông báo động.
Những trang phục dị hợm lẫn những hình ảnh hở hang ấy không nói lên điều gì khác ngoài sự bế tắc trong sáng tạo và tham vọng thể hiện bản thân bằng mọi giá.
Trong lúc showbiz Việt đang “sôi động” với các vụ tai tiếng liên quan đến vấn đề ăn mặc của người biểu diễn thì Cục Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) vẫn đang còn chuẩn bị dự thảo. Sốt ruột không?! 
Sốt ruột khi trong phần trả lời báo chí, các cơ quan hữu quan chưa có được sự thống nhất trong việc quản lý quả bóng trách nhiệm. Ví dụ như trong phần trả lời phỏng vấn của Tuổi Trẻ, ngày 22-8, ông Vương Duy Biên (cục trưởng Cục NTBD) cho rằng: Vừa rồi truyền hình, báo chí đưa tin dồn dập thảm họa nọ, thảm họa kia. Nhưng đó đâu phải là chương trình của Cục NTBD hay Bộ VH-TT&DL, những hình ảnh, clip đó phát tán trên mạng, mà mạng là do Bộ Thông tin - truyền thông quản lý. Vậy Bộ Thông tin - truyền thông ở đâu trong những trường hợp này.
Sốt ruột không?!
Theo như lãnh đạo của cục NTBD thì việc người ta cứ chụp ảnh, quay clip rồi phát tán lên mạng là quyền của người ta, “làm gì được họ”.
Tại sao không “làm gì được họ”?
Xem Indonesia đã làm gì với các ngôi sao để các hình ảnh riêng tư nhạy cảm bị phát tán trên mạng? Cứ thử xử cho ra xử, phạt cho ra phạt một vài trường hợp “làm gương” xem thử những “sao” và “người sắp sửa thành sao” khác có dám vi phạm không nào?
Trách nhiệm của những tờ báo giải trí suốt ngày rình rập để chụp ảnh và đưa tin về “ca sỹ X. lộ hàng”, “diễn viên Y. hớ hênh”, “người đẹp Z. gợi cảm”… hoàn toàn không nhỏ. Chính những bài báo câu khách kiểu này đã kích thích ghê gớm sự “táo bạo” của người biểu diễn. Chẳng lẽ những tờ báo này không có ai quản lý? Và cũng không “làm gì được họ”?
Thu nhập của ca sỹ ai cũng biết, thuộc vào hàng cao. Khoản tiền phạt có khi chỉ là một khoản phí rất nhỏ để được nổi tiếng. Chuyện nhỏ, dại gì không đầu tư để được lãi lớn.
Thế nên, nếu bên cạnh khoản tiền phạt đó còn kèm theo lệnh cấm biểu diễn một thời gian tùy theo mức độ vi phạm thì chắc hẳn kẻ táo bạo nhất cũng phải cân nhắc soi gương trước khi lên sân khấu. Không thể cứ kêu gọi ý thức của người tham gia biểu diễn suông mà có kết quả được khi tiền tài và danh vọng luôn là thứ dễ làm con người ta lóa mắt ù tai hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Tại sao người ta lại dám ăn mặc “quá hồn nhiên” như vậy khi biểu diễn? Các ca sỹ, người mẫu không thể chui từ dưới đất hay nhảy từ trên trời xuống thẳng trên sân khấu. Đương nhiên là có sự dung túng của các đơn vị tổ chức biểu diễn. Những đơn vị này hoặc hám lợi hoặc khiếp nhược không dám làm các “sao” phật ý mà cứ để cho hiện tượng này xảy ra liên tục.
Phải làm tăng tinh thần trách nhiệm của các đơn vị tổ chức biểu diễn bằng những “ án phạt” thích đáng nếu để xảy ra sự việc. Án phạt này rõ ràng cũng không chỉ quy theo tiền mà còn những hình thức khác.
Cũng như trong bóng đá, nếu vi phạm thì phạt tiền như thế nào, treo giò bao nhiêu trận, nặng hơn là treo giò 1-2 năm, thậm chí vĩnh viễn... NTBD cũng phải như thế, câu trả lời của ông Biên cho công chúng hy vọng rằng cơ quan quản lý sẽ sớm có những quy định rõ ràng, để xử đúng người, đúng tội. Và những vụ việc vừa qua chính là những "ca xử" tạo nên tiền lệ, chính là những ví dụ rõ ràng để đưa vào luật sau này.
Nếu nghiêm khắc xử lý, ắt sẽ hạn chế được những hành động phản cảm. Như muốn hết nóng, thì chỉ còn cách dội nước thật lạnh vào.
LÊ THÚY HẰNG

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Canh rau muống nấu chắt chắt

Ngày cập nhật: 14/08/2011 11:46:07 SA


(QT) - Đối với người Quảng trị xa quê, có lẽ nỗi hoài hương “Anh đi anh nhớ quê nhà/ Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương” sẽ càng đau đáu hơn, bởi bát canh rau muống xứ gió Lào cát trắng này dường như đậm đà, thanh mát hơn: canh rau muống nấu với chắt chắt.

Chắt chắt thuộc họ trìa, hến nhưng kích thước nhỏ hơn nhiều. Con chắt chắt nguyên vỏ to nhất cũng chỉ bằng ruột con hến. Cũng như hến, chắt chắt sống lẫn giữa đáy cát, muốn bắt được người ta phải ngụp lặn dưới sông để cào lên. Ở xứ mùa hè trời đất hanh nóng như thế này thì không có thức gì vừa giải nhiệt, vừa rẻ hơn những món ăn khác như rau muống nấu chắt chắt …

Muốn ăn canh chắt chắt phải mua trước một buổi, ăn buổi trưa phải mua từ sáng sớm, ăn bữa tối phải mua từ trưa để ngâm với nước vo gạo cho chắt chắt nhả hết chất bẩn trong ruột ra. Chắt chắt phải được chà nhiều lần dưới vòi nước chảy để sạch cát cũng như rong rêu bám trên vỏ.

Canh rau muống chắt chắt sẽ ngon hơn nếu ăn kèm với cà pháo.

Khi nồi chắt chắt trên bếp bắt đầu lục bục sôi, người nội trợ mới cho thêm vào ít muối và dùng đũa khuấy đều cho chắt chắt mở miệng ra hết. Nước chắt chắt lúc này có màu trắng đục, nếm thử sẽ thấy vị ngọt lừ mà không có thứ hạt nêm, bột ngọt nào có thể sánh bằng.

Sau khi lọc lấy nước, chắt chắt sẽ được mang đi “trơi” (đãi) lấy “mặt” (ruột). Đó là những khi rảnh rỗi, còn lúc bận rộn mà muốn ăn canh chắt chắt rau muống thì đã có mấy gánh chắt chắt làm sẵn của các mệ, các o ở chợ.

Hạt ném, ruốc và gừng tươi là những thứ gia vị không thể thiếu được khi nấu canh rau muống chắt chắt. Bắc nồi lên bếp, đổ dầu ăn (hoặc tóp mỡ thì càng tuyệt), phi hạt ném giã dập cho thơm rồi đổ chắt chắt vào, nêm thêm chút ruốc, hạt nêm và nước mắm cho thật thấm rồi mới chêm nước luộc chắt chắt vào nồi.

Khi nước sôi sùng sục, người nội trợ có thể nêm ít gừng tươi giã nhỏ trước khi cho rau muống vào để khử mùi tanh của bùn đất và cho canh có vị thơm. Để nồi canh được ngon thì phải chú ý canh lửa để rau muống vừa xanh lại vừa giòn.

Cảm giác mát lành khi ăn bát canh rau muống chắt chắt giữa những ngày hè nóng nực sẽ là một kỷ niệm khó quên. Vị ngọt đặc biệt của chắt chắt hòa quyện với vị bùi bùi của ruốc, vị cay nồng của gừng, ớt tươi, vị đậm đà của rau muống sẽ thỏa mãn các vị giác của bất cứ ai một lần được thưởng thức. Món canh sẽ càng thêm ngon nếu được ăn kèm với cà pháo.

Canh rau muống chắt chắt gắn liền với tuổi thơ của nhiều người bởi một lẽ giản đơn, đó là món ăn ngon mà lại rẻ nhất. Dường như vị ngọt của canh rau muống chắt chắt đã làm vơi bớt phần nào những đắng cay, vất vả trong kí ức tuổi thơ của bao người. Nên người Quảng Trị xa quê cứ thèm hoài bát canh quê mùa này, cùng là thương một thuở mình khốn khó.

                                         Bài, ảnh: THÚY HẰNG 

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Người quản trang “không giống ai”…

 Người quản trang “không giống ai”…
Ngày cập nhật: 23/07/2011 6:21:24 SA
(QT) - Về ngã ba Long Hưng (xã Hải Thượng, huyện Hải Lăng, Quảng Trị), hỏi ông Thành “quản trang” thì không ai không biết. Ông làm quản trang liệt sĩ xã gần 20 năm nay nên được gọi là ông “Thành quản trang”, nhiều người còn gắn cho ông thêm cái biệt danh ông quản trang “không giống ai” để chỉ những việc làm khác người của ông. Nhưng gặp ông Thành rồi mới hay những việc làm bị coi là “không giống ai” đó lại mang vẻ đẹp của một tâm hồn trung thực và đầy ý nghĩa

Một người nhiệt tâm và kiên nhẫn hiếm có

Tôi thật sự bất ngờ khi thấy những kỷ niệm chương, bằng khen của ngành công an tặng “Công an viên xuất sắc Hồ Xuân Thành” được treo san sát trong ngôi nhà nhỏ tuềnh toàng cạnh nghĩa trang liệt sỹ xã Hải Thượng. Hóa ra ông vừa là công an viên xã, vừa làm công việc quản trang. Nhìn người công an viên có dáng người nhỏ bé với bộ mặt hiền khô đang ngồi trước mặt, tôi tò mò : “Được Bộ Công an tặng Bằng khen và kỷ niệm chương, vậy sao người ta vẫn gọi chú là người “không giống ai”?.

Ông cười, phô hàm răng đã rụng vài chiếc: “Tại vì tôi cứ đúng việc nghĩa mà làm”. Nhìn ông ăn nói khúc chiết vậy nhưng khi hỏi về những việc đã làm, ông khiêm nhường: “Không có chi to tát cả, tôi chỉ làm đúng phận sự của mình thôi mà”. Bởi vậy, tôi phải cất công đi tìm anh Lê Hữu Hòa, trưởng công an xã Hải Thượng mà hỏi cho ra nhẽ.

 
Ông Thành đang thắp nhang cho các liệt sĩ. - Ảnh: ĐÌNH CẢNH

Anh Hòa sinh năm 1967, làm công an xã gần 20 năm, tỏ ra phấn chấn khi nghe nhắc đến ông Thành: “Trưởng công an xã như tôi dễ tìm người thay thế nhưng công an viên như ông Thành thì khó có người thay”.

Rồi anh hào hứng kể: “Ông Thành đi bộ đội có thời gian làm nghĩa vụ quốc tế ở Campuchia, ra quân năm 1982 và đảm nhiệm chức trách công an viên của xã từ bấy đến nay. Mấy mươi năm làm công an xã, ông rành địa hình ở đây như lòng bàn tay. Mỗi khi có bão lụt, nhà nào cao thấp ông biết hết.

Cho dù khuya khoắt, nước có dâng đến cổ, gió mưa có vần vũ chăng nữa, ông vẫn cầm đèn pin lội nước, vượt bão đến những ngôi nhà nằm ở vị trí thấp, kêu gọi bà con sơ tán. Gặp nhà neo người, ông sẵn sàng giúp kê dọn đồ đạc, hướng dẫn bà con tránh lụt, chống bão sao cho an toàn nhất. Chuyện nhà ai ông cũng lo lắng y như chuyện nhà mình vậy”.

Tỉnh lộ băng ngang qua xã, xuyên qua cánh đồng vắng và khu lò gạch ít dân cư nên đêm đến là điểm tụ tập của một số thanh niên hư hỏng. Những em học sinh đi học thêm về muộn rất ngại đi qua quãng đường này. Phụ huynh sau một ngày đồng áng mệt nhọc, ban đêm cũng cố ra đầu đường để đón con về, vất vả vô cùng. Biết được điều đó, ông Thành tự nguyện đêm đêm đi tuần tra.

Với chiếc xe đạp cà tàng, cây đèn pin cầm tay, ông đạp xe từ đầu đến cuối đường, vừa đi vừa quát nạt thị uy. Có vậy thôi mà chặng đường đó trở nên an toàn, các em học sinh đi học về nghe tiếng ông cùng với ánh sáng cây đèn pin lắc lư theo nhịp quay của chiếc xe đạp cà tàng của ông Thành là cảm thấy yên tâm.

Ông Thành còn là người kiên nhẫn hiếm có. Một dạo trong xã bị mất trộm nhiều gà, bà con ai cũng nản. Nắm được thông tin quán cơm X. ven quốc lộ 1A (đoạn đi ngang qua xã) chuyên tiêu thụ gà từ kẻ gian, một mình ông mai phục suốt 14 đêm liền để bắt quả tang đối tượng trộm gà.

Hay có đối tượng trong xã chuyên đi ăn cắp vặt ở địa bàn khác, ông cũng kiên trì theo dõi cho đến khi bắt được quả tang, đưa đối tượng về công an xã xử lý. Lúc tôi nói chuyện với anh Hòa, có mấy người dân có mặt tại trụ sở UBND xã nghe chuyện ông Thành cũng góp chuyện. Hóa ra chuyện về ông còn nhiều lắm, mà chuyện nào chuyện nấy đều “không giống ai”.

 
 Chăm sóc nghĩa trang. -Ảnh: TH

Nào là chuyện giữa trời mưa rét ông đứng ở ngã ba nhắc nhở người đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, chuyện người nhà ông tham gia bài bạc cũng bị ông bắt nộp công an xã, chuyện bất cứ vụ tai nạn nào xảy ra trên địa bàn xã ông đều có mặt tức thì để vừa bảo vệ hiện trường, tài sản vừa cứu nạn, chuyện ông không tơ hào của ai một đồng nhưng ai mượn gì của ông thì nhớ mà trả cho đúng hẹn, rồi đến chuyện ông được đi báo cáo điển hình tiên tiến tận Hà Nội, được lên tivi trong chương trình “Người đương thời”...

Thùng nước mát giữa nghĩa trang liệt sĩ

Lẽ đời, có người được chọn nghề nhưng cũng có người được nghề chọn. Với ông Thành, có lẽ ông đã được nghề quản trang chọn, tự nhiên như thể sau khi ra quân thì việc ông phải làm là... quản lý nghĩa trang của xã. Với thâm niên 20 năm trong nghề, không cần giấy tờ gì ông cũng nhớ được nghĩa trang hiện có 1.997 ngôi mộ, trong đó 447 của liệt sĩ địa phương và 1.550 liệt sĩ của sư đoàn 312 - 320... Ông cũng có thể chỉ chính xác từng ngôi mộ trong nghĩa trang cũng như quê quán, năm mất của các liệt sĩ.

Ông khoe: “Thằng con đầu học xong ra trường đã có việc làm, đứa thứ hai đang làm công nhân, đứa út đang học năm thứ 3 đại học. Công ty xây dựng dầu khí miền Trung thấy tôi vất vả mà đồng lương hạn hẹp nên hứa hỗ trợ mỗi tháng 500 ngàn đồng nữa. Mấy năm trước, một ngôi chùa ở Hà Nội tặng nhà tôi con bò, bò mẹ đẻ bò con, bán bê con lấy tiền cho thằng út nộp học phí. Bộ ấm chén này là của Sư đoàn 320 tặng, còn cái bình kia là quà của chương trình “Giao lưu đồng cảm và chia sẻ” của VTV1 tặng... ”.
Ông gọi tất cả những liệt sĩ đang yên nghỉ trong nghĩa trang Hải Thượng với cái danh xưng đầy trang trọng: “Hội đồng quân nhân”. Ông bảo: “Ngày rằm, mùng 1 hàng tháng tôi đều thắp nhang cho tất cả “Hội đồng quân nhân”, mỗi khi có gia đình đến bốc mộ, tôi đều nhắc họ sắm mọi thứ cần thiết để “Hội đồng quân nhân” liên hoan chia tay đồng đội. “Hội đồng quân nhân” trong nghĩa trang nay giảm gần 600 so với trước do thân nhân đến xin cất bốc hài cốt đưa về quê...

Công việc quản lý nghĩa trang coi vậy mà cũng rất bận rộn. Có nhiều gia đình chưa thống nhất ý kiến với nhau, người thì muốn để liệt sĩ yên nghỉ tại nghĩa trang, người lại muốn đưa về quê cho tiện bề hương khói. Cũng có một số gia đình tin vào lời nhà ngoại cảm cứ nằng nặc đòi địa phương chứng nhận ngôi mộ “liệt sĩ chưa biết tên” đó là của thân nhân mình để cất bốc.

Trong khi đó, nhiều trường hợp không được cho phép thì người ta lăm le bốc trộm. Những lúc như vậy, đêm nào ông cũng ôm chăn chiếu ra nghĩa trang, nằm gần ngôi mộ để canh giữ. Ông chỉ cho tôi coi thùng nước mát lạnh đặt ở chân tượng đài trong nghĩa trang và giảng giải: “Trong một lần nằm mơ, tôi nghe có tiếng xin một ngụm nước uống. Biết các anh đang khát, tỉnh dậy tôi liền chuẩn bị sẵn thùng nước mát để dưới chân tượng đài để có liệt sĩ nào cần thì cứ đến đó thỏa sức mà dùng”.

Nghe ông kể vậy, tôi ngỡ như trước mắt ông không phải là hàng hàng bia mộ vô tri mà là những con người bằng xương bằng thịt. Chính lúc đó tôi liên tưởng cuộc đời ông với thùng nước kia, có cái gì đó như tương hợp. Không biết linh hồn những liệt sĩ trong nghĩa trang này có dùng đến thùng nước mát của ông không, nhưng cách ông để thùng nước như một niềm tin và sự chia sẻ với những linh hồn liệt sĩ thật đáng trân trọng.

Không chỉ chăm lo cho “hội đồng quân nhân”, những thân nhân liệt sĩ đến viếng hay bốc mộ đều được ông chỉ dẫn tận tình. Nhiều trường hợp gia đình không có điều kiện hay lỡ tàu, trễ xe thì dẫu 9 hay 10 người đi nữa ông cũng đưa về nhà mình, bảo vợ lo cơm nước chu đáo.

Có những gia đình đi tìm mộ người thân từ Bắc vào Nam, ngược ra đến nghĩa trang Hải Thượng thì hết tiền, vợ chồng ông còn vay mượn tiền giúp họ về quê. Thân nhân nhờ bốc mộ ông cũng vui vẻ làm giúp, chỉ nhận một ít tiền công và vật liệu để làm lại mặt bằng. Chừng đó thôi, ai đưa thêm ông cũng nhất quyết không nhận.

Có một người tôi chưa được gặp mặt nhưng đều được mọi người nhắc đến với vẻ trìu mến, đó là bà Yến, vợ ông, một người hiểu biết, chịu thương chịu khó hiếm thấy. Ông Thành có yên tâm làm được những việc “không giống ai” cũng nhờ có hậu phương vững chắc. Gia đình ông trên dưới thuận hòa, con cái ngoan ngoãn.

Ông khoe: “Thằng con đầu học xong ra trường đã có việc làm, đứa thứ hai đang làm công nhân, đứa út đang học năm thứ 3 đại học. Công ty xây dựng dầu khí miền Trung thấy tôi vất vả mà đồng lương hạn hẹp nên hứa hỗ trợ mỗi tháng 500 ngàn đồng nữa. Mấy năm trước, một ngôi chùa ở Hà Nội tặng nhà tôi con bò, bò mẹ đẻ bò con, bán bê con lấy tiền cho thằng út nộp học phí. Bộ ấm chén này là của Sư đoàn 320 tặng, còn cái bình kia là quà của chương trình “Giao lưu đồng cảm và chia sẻ” của VTV1 tặng... ”. Nụ cười ông rạng rỡ như những bông hoa mười giờ nở dọc bồn hoa trong nghĩa trang Hải Thượng.

Chia tay ông, tôi nghĩ, ông Thành đúng là “người không giống ai”. Giữa bao bon chen ngày thường, nghe những câu chuyện lạ lùng về một quản trang như ông Thành, dường như ta thấy tin yêu hơn với cuộc đời này.

                                         LÊ THÚY HẰNG

Nấm tràm

Nấm tràm

Ngày cập nhật: 23/07/2011 6:21:38 SA

(QT) - Hôm qua thấy trên Yahoo status của người bạn có mỗi câu “Nhớ nấm tràm!”, cuối câu thêm dấu chấm than vừa da diết, vừa bùi ngùi. Nhớ gì không nhớ, sao bạn mình lại đi nhớ cái thứ nấm có vị đắng nghét đó?

Quê mình nghèo, cái dải đất hẹp toàn cát trắng với gió Lào có mỗi giống tràm thâm thấp, cay cay không ai trồng, ai chăm là sống khoẻ. Nơi nào có cát trắng là có tràm. Nhờ tràm mà dải cát trắng dài bớt loá mắt, cát bớt bay, bớt nhảy, những hành khách phương xa ngồi trên xe chạy ngang qua quê mình bớt bùi ngùi thương đất gì cằn cỗi vậy làm sao mà sống.

Vì nghèo nên dân quê mình đâm ra dễ nuôi. Cái gì dù chua, dù chát, dù đắng, dù cay đến đâu đi nữa dân mình cũng ăn được, ăn ngon lành. Ăn hoài đâm nghiện, đâm nhớ mãi rồi tự dưng thành một thứ đặc sản, một thứ đặc sản kén người ăn mà không phải dân gió Lào gốc thì mấy ai chịu khó thưởng thức được.

Nấm tràm mọc ngay dưới gốc cây tràm, sau những cơn mưa giữa mùa hạ và mùa thu, nên hút được cái nóng ẩm của cát, cái nồng cay của tinh dầu tràm mà kết thành một vị đắng đặc trưng. Cây nấm thâm thấp, tai bậm bạp, có màu nâu đỏ.

Vỏ nấm tràm có màu nâu đỏ.

Đi hái nấm là những em bé đi học một buổi, buổi còn lại vừa chăn trâu vừa hái nấm, là những bà lão lưng đã hơi còng, hái xong là vội vội vàng vàng đưa ngay xuống chợ, rải một tấm ni lon, miệng đon đả mời khách mua còn tay thì thoăn thoắt gọt nấm. Sau khi được gọt cái lớp vỏ màu nâu đỏ đi, cây nấm còn lại màu trắng ngà, nhìn thôi đã muốn mua hết rổ.

Khách mua nấm thường mua mau vì đâu cần gì lựa chọn, cây nào cây nấy đều tươi như nhau, cũng không cần trả giá vì mớ nào mớ nấy rẻ như cho. Nấm mua về được trụng qua nước đang sôi sùng sục trên bếp, ép hết sức cho ra bớt đắng rồi phi hành ném cho thơm, thả nấm vào, nêm thêm ruốc và gia vị cho vừa miệng ăn. Nấm chín rắc thêm ớt, tiêu, xắt thêm hành thêm ngò vào là có một đĩa nấm tràm thơm ngon lừng lựng.

Nấu tràm còn được dùng để nấu với canh rau lang. Nhìn tô canh rau xanh ngắt, điểm xuyến thêm vài cây nấm tràm trắng ngà thiệt bắt mắt. Nếm thử mới cảm nhận được vị ngọt lừ của rau lang mới hái quyện với vị đăng đắng của nấm, vị bùi bùi của ruốc.

Nấm tràm đắng nhưng đã nuốt trôi qua cổ rồi thì bắt đầu cảm nhận được vị ngòn ngọt, thanh thanh. Đắng vậy nhưng nấm tràm thiệt lành, thiệt mát. Trưa nóng ăn bát cơm với nấm tràm, lui nằm trên cái võng sau nhà đu đưa chờ cơn gió nồm phe phẩy rồi liu riu ngủ là quên luôn cái nóng bức, ngột ngạt của mùa hè.

Bạn đi xa, nhớ hương vị ngọt đắng của nấm tràm thì cố tranh thủ thu xếp công chuyện về quê ăn một bữa cho đỡ nhớ. Bạn nhớ về vào độ tháng 7, tháng 8. Về ngồi giữa quê nhà, ăn tha thít nấm tràm, cúp hạt tiêu tươi, cắn giòn rụm trái ớt hiểm, mới cảm nhận được hết hương vị của nấm tràm. Cũng là để vơi chút nhớ thương...

                                             Bài, ảnh: MINH THƯ

Nỗi niềm trường “tuyến dưới”

TT - Mùa tuyển sinh đầu cấp THPT đã khép lại. Bên cạnh các trường có điểm chuẩn cao ngất ngưởng, có những trường phải “chật vật” tuyển sinh bổ sung đến hai, ba đợt mà vẫn chưa đủ chỉ tiêu. Đối với giáo viên các trường “tuyến dưới”, lúc này cuộc chiến thật sự mới bắt đầu ngày càng cam go, gian khổ hơn.
Sẵn tâm lý muốn “gần đèn thì sáng”, từ khi một đứa bé được sinh ra, bố mẹ chúng đã bắt đầu tham gia cuộc chạy đua giáo dục dài đằng đẵng và mệt mỏi. Từ mẫu giáo đã phải rồng rắn xếp hàng giữa đêm khuya để con được vào trường chuẩn, tiểu học phải chạy đôn chạy đáo để được một suất vào trường điểm, lớp chọn. Như vậy không có lý gì khi chúng lớn, các bậc phụ huynh lại không mong muốn cho con được vào các trường “tuyến trên”. Thêm vào đó, chính quy định tuyển sinh lớp 10 không phân tuyến trong năm năm trở lại đây đã phân hóa rõ rệt các trường THPT.
Đẳng cấp trường thể hiện rõ nhất ở điểm tuyển sinh: trong lúc điểm chuẩn các trường tuyến trên thường xấp xỉ 50 thì các trường tuyến dưới lại thấp đến mức có thể: miễn không có điểm chết là được. Đầu vào cao (gấp hơn 10 lần) thì đương nhiên đầu ra cũng phải cao tương ứng. Chính đầu vào chứ không phải chất lượng đào tạo đã quyết định kết quả dạy học của mỗi trường. Thậm chí giáo viên các trường “tuyến dưới” còn phải tốn nhiều công sức hơn, bởi hiệu quả cuối cùng là tỉ lệ học sinh thi đỗ tốt nghiệp cũng được so sánh bình đẳng với các trường “tuyến trên”.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hiểu được như thế. Không chỉ phụ huynh mà cả học sinh đều cho rằng giáo viên các trường “tuyến trên” chắc hẳn phải giỏi hơn. Không ít phụ huynh vô tâm đã bộc bạch với giáo viên cái sự đáng tiếc khi để con mình phải học ở trường này. Nhưng nếu tôi là vị phụ huynh kia thì tôi cũng không yên tâm cho con mình học ở đây, dẫu rằng rất hiểu trình độ chuyên môn của mình và đồng nghiệp.
Số học sinh được tuyển sinh theo kiểu “vơ vét” cho đủ số lượng kia không chỉ yếu về văn hóa mà cả ý thức cũng kém. Đối với giáo viên chúng tôi, công việc nặng nhọc nhất là dạy khối 10 và còn kinh khủng hơn nếu kiêm thêm chủ nhiệm. Nhiều em thậm chí còn chưa viết đúng tiếng Việt, kể cả tên mình (nếu có dấu hỏi, ngã hoặc chữ X, S, N, NG...). Thường xuyên, chúng tôi nhận được những “Giấy xinh phép”: “mông” thầy cô cho em “nghĩ” buổi học..., em “xinh” hứa “xẽ” học bài và làm bài...
Ngoài ý thức kém, nhiều em cứ tin chắc rằng bệnh dốt của mình là “vô phương cứu chữa rồi” nên không hề lo lắng cho việc học hành. Nhiều lúc bất lực, chúng tôi nói đùa với nhau rằng lớp học như một game show và các em học sinh “đến đây với tinh thần giao lưu, vui là chính”. Đừng nói đến việc nộp tiền đi học thêm, trường chúng tôi tổ chức những lớp dạy miễn phí mà cũng chẳng mấy học sinh đi học.
Lớp học ở “trường tuyến dưới” không chỉ yếu về văn hóa mà còn rất lộn xộn, bát nháo vì bao giờ cũng đông hơn số học sinh quy định từ 5-7 em. Giáo viên có ba đầu sáu tay cũng đành “bó tay” trước hơn 50 em học sinh mỗi lớp. Tại sao lớp học lại phải đông như vậy? Vì rất nhiều phụ huynh chưa chịu bỏ cuộc trong cuộc chạy đua vào trường “tuyến trên”. Cho con học tạm “trường tuyến dưới” chẳng qua chỉ là một bước đệm, đợi kết thúc học kỳ 1 sẽ lại “chạy” cho con chuyển trường. Sau mỗi học kỳ, lớp học lại vắng thêm những em học sinh khá nhất vì đa số các trường “tuyến trên” chỉ chấp nhận cho học sinh hạnh kiểm tốt, học lực khá chuyển trường. Chất lượng đã kém nay càng kém hơn.
Nạn “chạy trường” biết khi nào mới chấm dứt? Và ngành giáo dục biết bao giờ mới thực hiện được chủ trương xóa dần khoảng cách về trình độ học sinh giữa các trường, tạo cho các em môi trường giáo dục thật sự bình đẳng?
MINH THƯ

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

Làn gió mới mang tên “phụ cấp thâm niên”

Thứ Sáu, 15/07/2011, 13:03 (GMT+7)
TT - Sau bao nhiêu trông ngóng đợi chờ của cán bộ giáo viên ngành giáo dục, nghị định của Chính phủ về phụ cấp giáo viên đã ra đời. Mỗi giáo viên giảng dạy từ năm thứ 6 trở đi sẽ được hưởng thêm phần phụ cấp thâm niên, khoản tiền lương sẽ đỡ ít ỏi đi. Nhà giáo đã có thể đứng lớp với tâm trạng nhẹ nhàng hơn bởi gánh nặng cơm áo đã vơi đi một ít.
SV ngành Sư phạm TP. HCM trong một cuộc thi lịch sử ở Nhà VHTN TP. Tương lai của nghề giáo sẽ tươi sáng hơn với những chính sách cụ thể của nhà nước - Ảnh TTO
1% phụ cấp thâm niên cho mỗi năm cống hiến - nếu quy ra tiền chưa hẳn là lớn nhưng điều đó quả là đáng mừng. Mừng vì nếu thu nhập ngành giáo dục được cải thiện thì chất lượng đầu vào của các trường sư phạm đương nhiên sẽ tăng lên đáng kể. Các thầy cô giáo kể từ đây không còn là “chuột chạy cùng sào” nữa mà sẽ được ví von với hình ảnh gì đó khác cho tương xứng với danh xưng “nghề cao quý”.
Những ai biết vận dụng kiến thức và năng lực của mình để tăng thu nhập, cải thiện cuộc sống đều được khen ngợi, xuất sắc còn có thể được tặng giấy khen “Điển hình tiên tiến”. Nhưng đối với ngành giáo dục thì không như vậy, mặc dù giáo viên chúng tôi hoàn toàn không thiếu kiến thức và năng lực. Dạy thêm thì bị phê phán như một “tệ nạn” mà làm nghề tay trái cũng bị phê bình là “chểnh mảng chuyên môn”.
Buồn đến nỗi mỗi khi tư vấn chọn nghề cho học sinh, những em học giỏi thường được chúng tôi khuyến khích chọn những ngành nghề khác ngoài sư phạm. Mà có lẽ cũng không cần tư vấn, nhiều em đã tâm sự rất thật: “Em thấy làm giáo viên như thầy cô cực quá mà thu nhập lại thấp”. Những học sinh sau khi ra trường được vài năm, có việc làm, về thăm lại thầy cô đều nhất quyết không tin tiền lương của thầy cô sau mười mấy năm đi dạy lại thấp hơn thu nhập của mình.
Phải thừa nhận là Nhà nước đã và đang đầu tư nhiều cho ngành giáo dục. Trang thiết bị dạy học được cung cấp nhiều hơn. Thế nhưng, đời sống của giáo viên - “lực lượng lao động” chính và quan trọng làm nên chất lượng giáo dục - lại chưa được quan tâm ưu đãi tương xứng. Đồng lương bèo bọt đã khiến ngày càng nhiều “người đưa đò” đành đoạn bỏ thuyền, bỏ bến, bỏ người sang sông... trong lúc ngành lại ngày càng thiếu giáo viên. Điển hình như Sở GD-ĐT TP.HCM trong năm học 2011-2012 cần bổ sung tới 4.681 giáo viên nhưng đến cuối tháng 6 mới nhận được 1.740 hồ sơ đăng ký tuyển dụng.
Và điệp khúc của mùa tuyển sinh cao đẳng, đại học năm nay vẫn là “thừa kinh tế, ế sư phạm”. Với tình hình “ế ẩm” từ tuyển sinh cho đến tuyển dụng như thế, nếu không có những chính sách ưu đãi kịp thời thì khó dám chắc ngành giáo dục có thu hút và giữ chân được những người tài giỏi nữa hay không.
Cũng phải nói thêm rằng bên cạnh thu nhập thấp, việc trả lương theo phương pháp cào bằng cũng làm nhiều người trong ngành chán nản. Người dạy giỏi, công tác tốt ngoài việc được khen thưởng - khen là chính, còn thưởng chỉ vài chục ngàn mang tính chất tượng trưng - thì đến tháng nhận lương cũng như những người khác.
Một khi đã chọn nghề giáo, đa số giáo viên chúng tôi đã không mơ tưởng đến viễn cảnh giàu có về tiền bạc. Nên việc phải dạy thêm, làm thêm chẳng qua là việc chẳng đặng đừng do “cơm áo không đùa với khách thơ” mà thôi. Một khi thu nhập được cải thiện, chúng tôi sẽ yên tâm công tác hơn, toàn tâm toàn ý hơn với công việc. Và điều quan trọng hơn, cái nhìn của xã hội về nghề giáo cũng sẽ được thay đổi, không còn coi nghề này “xanh như bảng, bạc như phấn”.
LÊ THÚY HẰNG
Phụ cấp thâm niên ngành giáo dục thật ra không phải là một chính sách mới. Những năm cuối thập niên 1980, chính sách ưu đãi này cũng đã được thực hiện để góp phần chấm dứt tình trạng giáo viên bỏ việc hàng loạt. Từ năm 1993, chế độ thâm niên chấm dứt, thay vào đó là phụ cấp nghề từ 25-70% chỉ dành cho giáo viên đứng lớp (nghĩa là những ai không trực tiếp giảng dạy, kể cả hiệu trưởng, hiệu phó cho đến chuyên viên phòng, sở... đều không được hưởng khoản phụ cấp này). Điều này làm nảy sinh một nghịch lý: nhiều người ngại làm... quản lý bởi thu nhập, vốn đã rất thấp, sẽ bị giảm đi đáng kể.

Những người nông dân không có đất

Thứ Sáu, 15/07/2011, 15:58 (GMT+7)
TTO - Sau rất nhiều những dự án phong trào, “mốt” dự án hiện nay đang là quy hoạch sân golf. Có đến 124 sân solf đang được đề nghị quy hoạch, kể cả những ở tỉnh có đất đai màu mỡ như Thái Bình, Thanh Hóa... cho đến những tỉnh nằm ngay sát sân golf của tỉnh khác như Quảng Ninh, Thái Nguyên, Hải Phòng, Đắk Lắk...
Muốn xây sân golf ắt phải có đất. Muốn có đất ắt phải thu hồi. Mà thu hồi ở đâu nếu không phải từ những ruộng lúa, ruộng màu? (mặc dù Nghị quyết phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 8 đã nêu rõ “đất trồng lúa, đất màu... không được dùng cho việc phát triển sân golf")
Chạnh lòng, tôi nghĩ về những người nông dân sẽ mất đất. Đất nông nghiệp khác hẳn đất thổ cư bởi đất không chỉ là đất mà còn là kế sinh nhai, là nồi cơm của cả gia đình người nông dân. Do thế, định giá đền bù đất thổ cư có thể xác đáng nhưng làm sao có thể định giá được giá trị của thửa đất nông nghiệp?
Với người nông dân, đất là “bờ xôi ruộng mật”. Trên mảnh đất đó, họ có thể đổi những giọt mồ hôi, những nhọc nhằn gian khó để nuôi dưỡng cha mẹ già, gửi gắm ước mơ nơi những đứa con đến trường. Có thể định giá được những tảo tần khuya sớm, những một nắng hai sương, những ấp yêu cây trái chăng?
Nông dân không còn đất thì sẽ xoay xở cuộc sống vốn đã không mấy dư dả của họ ra sao? Số tiền đền bù có thể nuôi sống họ được bao lâu khi cùng với tỷ lệ lạm phát ngày càng lớn, đồng tiền ngày càng mất giá? Những sân golf mới đó có thể tuyển dụng được bao nhiêu người – nông -  dân – không – còn – đất? Và sau bao lâu sẽ sa thải họ với lý do “năng lực không phù hợp”? Những người chưa đủ già để an dưỡng nhưng cũng không còn trẻ để học một ngành nghề mới sẽ ra sao? Hay cứ mãi lạc lõng bơ vơ thương nhớ đồng quê trong dĩ vãng?
Rồi “chợ người” thành phố sẽ đông đúc thêm những người bán sức lao động. Rồi sẽ thêm những em bé cô đơn vì mẹ phải đi làm ô sin, đi buôn đồng nát. Rồi sẽ thêm những em bé bỏ học, ôm tập vé số hay hộp đánh giày. Rồi sẽ thêm những bà mẹ già cô độc chiều chiều ngóng tin con đang kiếm ăn ở một nơi xa xôi nào đó. Rồi sẽ thêm nhiều lời than phiền rằng người nhà quê làm nhếch nhác hình ảnh văn minh đô thị.
Biết buồn là vậy, nhưng những người – nông -  dân – không – còn – đất kia sẽ biết phải làm sao?
Chạnh lòng, tôi nghĩ đến những người đã quyết tâm xin cho được quy hoạch để thu hồi đất làm sân golf phục vụ cho nhu cầu giải trí của những người giàu. Đâu có quá khó để cân nhắc giữa một bên là cuộc mưu sinh của hàng ngàn người lao động và một bên là nhu cầu giải trí của số ít người có tiền? Những nhà đầu tư nước ngoài nếu không chơi golf thì họ còn rất nhiều hình thức giải trí khác. Nhưng với những người nông dân, đất là phương tiện duy nhất giúp họ duy trì được cuộc sống của mình. Đâu có quá khó để lựa chọn giữa vô vàn và duy nhất?
Dẫu giá trị kinh tế của đất đó khi làm sân golf sẽ hơn rất nhiều lần làm nông nghiệp. Nhưng, trên đời không phải bất cứ thứ gì cũng quy ra được thành tiền.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Boulevard

Hôm qua post link bài Boulevard, tưởng chỉ có mình mình nhớ và thích bài hát đó, té ra thiên hạ lắm kẻ ngẩn ngơ như mình.

Mình cứ luẩn quẩn với Boulevard chỉ vì chung cái cảm giác day dứt, dằn vặt không hiểu "why you left me on that boulevard?" - tại sao anh nắm tay dắt em ra đại lộ thênh thang rồi thả em ở đó?

Người đi thì biệt xứ mù khơi, người ở lại cứ bơ vơ nơi đại lộ, không biết hướng nào mà đi, cũng chẳng hiểu tại sao mình bị bỏ lại cô độc một mình.

Xem Những nàng công chúa nổi tiếng, thấy có câu nói rất hay: chia tay cũng phải nói rõ lý do, đó là phép lịch sự đối với người mình yêu.

Hóa ra không phải ai lịch lãm cũng biết giữ cái phép lịch sự tối thiểu đó, thành ra trên những đại lộ thênh thang ngày càng có nhiều người.

Càng có nhiều người nhưng không vì thế mà đại lộ đông đúc hơn, bởi ai cũng lẻ loi, không dám tự tin mà bước tiếp.

 Mà làm sao bước tiếp được khi cứ mãi loay hoay trông chờ người xa tít mù khơi kia "come again and you will release my paint" - quay trở về và hàn gắn vết thương lòng cho em người hỡi.

Trái tim - cũng giống như pha lê (nếu cao quý) hoặc đồ gốm (nếu bình dân) - rạn vỡ rồi mà hàn gắn lại cũng chỉ để mà nhìn, dùng chi được nữa !?

Nowhere could we be happy together - so don't waste time seeking for it

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

YOUR UNINSTALLER

Khi dùng máy tính, ta rất dễ bị dụ khị, click Yes phát rồi cài vào máy tính của mình vô thiên lủng các phần mềm (có khi cũng chẳng dùng lấy một lần). Chán, ta lại hì hục gỡ ra. Những những file phát sinh của nó vẫn còn nằm đâu đó trong máy tính, khiến cho cái máy của ta chầm rề rề, làm người nóng nảy như ta phát bực.

Your Uninstaller là một phần mềm chuyên gỡ các chương trình máy tính. Gỡ một cách sạch sẽ, triệt để. Tẩn mẩn, tỉ mỉ, chi tiết đến kỳ cục. Gỡ xong nó còn giúp ta rà quét lại các ổ đĩa, làm cho máy tính của ta gọn gàng, ngăn nắp hơn. Đúng là tiện lợi không có gì bằng.

Hôm ngồi gỡ mấy thứ táy máy bằng cái chương trình đại tiện lợi kể trên, mình tự dưng ao ước giá mà đời cũng có cái Uninstaller như vậy thì còn gì bằng.

Thử nghĩ coi, mình hết yêu một người, đã coi người ta là người lạ trên cõi đời này từ thưở nảo thưở nao rồi, tự dưng nhìn thấy cái cây, ngọn cỏ, nhớ rằng năm nớ, năm kia có người nói này nói kia. Rồi lòng mình cũng chùng xuống mất vài giây.

Ví như bạn nọ, ly hôn đã mấy năm rồi vẫn chưa kiếm được người bạn đời mới bởi cái "dớp" mà người cũ để lại. Mình có nhiều người bạn như thế, cũng gắng gổ mần ông tơ bà nguyệt se duyên giùm. Hẹn hò phê pháo thì cười cười nói nói, mắt liếc miệng chúm chím, còn chìa điện thoại ra lưu số nháy số nữa. Nhưng đến đêm về nhà, họp chi bộ gia đình nghe nói bạn nớ đã từng một lần đò vậy là bỏ chạy mất dép. Đờn ông còn đỡ, đờn bà còn bị ví von là cụt đọt này nọ nữa. Kiểu như ly hôn xong phải đâm đầu xuống sông tự tử thì đời mới hả dạ không bằng.

Trong mấy trường hợp đó, có cái Uninstaller mà gỡ cho sạch sẽ mọi ký ức xưa cũ đi, đời từ đó về sau cứ bon bon mà tiến, còn gì tuyệt vời hơn.

Nhưng nghĩ lại, có cái thứ đó thật, lỡ những người cũ gặp nhau ơ hờ lạ lẫm, thì cũng có phần hơi đau lòng, không khéo đau hơn những tháng ngày khổ sở.

Cài thêm 1 mối quan hệ vào cuộc đời thì dễ mà sao gỡ ra cũng khó quá chừng.

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Trò không sợ điểm kém nhưng thầy sợ

TT - Nghe đâu đó người ta lên án, phê phán ngành giáo dục, giáo viên chúng tôi cũng chột dạ, cảm thấy có lỗi. Nhưng chính bản thân chúng tôi như những người mắc trong đám kẹt xe, cứ phải lầm lũi mệt nhọc mà tiến, không cách nào thoát ra được.
Cứ cuối mỗi năm học, tổng kết điểm, báo cáo các loại số liệu, xét danh hiệu thi đua, chúng tôi đều cảm thấy mệt mỏi, thậm chí gần như đuối sức vì phải chạy theo những thành tích ảo - được thổi phồng thành những số liệu và tỉ lệ rất đẹp nhưng không biết để làm gì.
Cuối năm, rất nhiều giáo viên khóc dở mếu dở vì không được xét hoàn thành nhiệm vụ năm học. Chẳng phải vì dạy dở, vì vi phạm đạo đức nhà giáo, vì bỏ giờ trễ tiết... mà chỉ vì không đạt chỉ tiêu đặt ra. Thấp hơn 85% học sinh đạt điểm trung bình trở lên thì không được xét hoàn thành nhiệm vụ năm học. Không quá 90% học sinh đạt điểm trung bình trở lên thì không được xét lao động tiên tiến. Bất kể môn học nào và bất kể tình hình học sinh như thế nào, giáo viên bắt buộc phải đạt chỉ tiêu trên nếu không muốn bị mất danh hiệu thi đua.
Lẽ tất yếu, ai ai cũng cố đạt cho được cái chỉ tiêu cao ngất ngưởng đó (đương nhiên không phải do sự hấp dẫn của khoản tiền thưởng cuối năm 100.000 đồng dành cho lao động tiên tiến và 70.000 đồng dành cho hoàn thành nhiệm vụ) bởi chẳng ai muốn trong hồ sơ lý lịch của mình lại có những năm “không hoàn thành nhiệm vụ” (và việc nâng lương dĩ nhiên cũng vì thế mà chậm lại).
Thật ra đạt được chỉ tiêu như vậy hoàn toàn không hề khó chút nào. Bài kiểm tra nếu không quá 50% học sinh trên điểm trung bình thì giáo viên phải cho kiểm tra lại lần 2, lần 3... (cho đến khi nào đạt được tỉ lệ đó thì thôi). Đối với những bài thi học kỳ không thể cho kiểm tra lại thì giáo viên phải đưa đề cương ôn tập sát với đề thi trước. Nên có nghịch lý trớ trêu là mỗi lần có bài kiểm tra thì người sợ bị điểm kém không phải học sinh mà là giáo viên!
(Buồn thay tình hình này xuất hiện ở cả cấp tiểu học. Hôm nghe kết quả thi học kỳ của con trai đang học lớp 1: có 45/47 em đạt học sinh giỏi, tôi buột miệng khen các con giỏi ghê. Con trai tôi “bật mí”: bài thi đã được cô cho làm trước nhiều lần rồi, đến khi thi chỉ việc chép lại thôi!).
Học sinh đi học không sợ điểm kém, không sợ lưu ban nên rất khó bảo và ngang ngược. Có nhiều người không giữ được bình tĩnh nên đã có những hành vi thiếu kiềm chế bị quay clip tung lên mạng. Dư luận xã hội lại được dịp phê phán chê bai giáo viên đủ cả. Nhưng ít ai biết được rằng phần lớn chúng tôi đều phải kiềm chế hết mức, mỗi ngày đi dạy về đều rất mệt mỏi và bức bối. Trớ trêu thay, giáo viên đi dạy phải sợ học trò!
Đối với giáo viên dạy các môn thi tốt nghiệp tình hình còn căng thẳng hơn. Vì sau mỗi kỳ thi tốt nghiệp sẽ có bảng thống kê tỉ lệ đậu rớt theo từng bộ môn, từng giáo viên giảng dạy. (Bất luận tình hình đầu vào như thế nào, cho dù điểm tuyển sinh của trường này chỉ bằng 1/3 của trường kia thì tỉ lệ tốt nghiệp cũng phải được so sánh ngang bằng nhau). Giáo viên cũng theo tỉ lệ đó mà được đánh giá nên ai nấy đều cực kỳ căng thẳng. Chúng tôi đều phải “dạy dỗ” theo đúng nghĩa - dỗ dành học sinh học được chữ nào mừng chữ ấy!
Chúng tôi thường ao ước “bao giờ cho đến ngày xưa”, khi học sinh đi học đều phải lo lắng bài vở của mình, sợ bị điểm kém, sợ bị thầy cô phê bình, sợ thi rớt. Còn giáo viên sẽ được thoải mái dạy dỗ và đánh giá học sinh một cách khách quan, không bị áp lực của những chỉ tiêu “trên trời” kia nữa.
ANH MINH