Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Boulevard

Hôm qua post link bài Boulevard, tưởng chỉ có mình mình nhớ và thích bài hát đó, té ra thiên hạ lắm kẻ ngẩn ngơ như mình.

Mình cứ luẩn quẩn với Boulevard chỉ vì chung cái cảm giác day dứt, dằn vặt không hiểu "why you left me on that boulevard?" - tại sao anh nắm tay dắt em ra đại lộ thênh thang rồi thả em ở đó?

Người đi thì biệt xứ mù khơi, người ở lại cứ bơ vơ nơi đại lộ, không biết hướng nào mà đi, cũng chẳng hiểu tại sao mình bị bỏ lại cô độc một mình.

Xem Những nàng công chúa nổi tiếng, thấy có câu nói rất hay: chia tay cũng phải nói rõ lý do, đó là phép lịch sự đối với người mình yêu.

Hóa ra không phải ai lịch lãm cũng biết giữ cái phép lịch sự tối thiểu đó, thành ra trên những đại lộ thênh thang ngày càng có nhiều người.

Càng có nhiều người nhưng không vì thế mà đại lộ đông đúc hơn, bởi ai cũng lẻ loi, không dám tự tin mà bước tiếp.

 Mà làm sao bước tiếp được khi cứ mãi loay hoay trông chờ người xa tít mù khơi kia "come again and you will release my paint" - quay trở về và hàn gắn vết thương lòng cho em người hỡi.

Trái tim - cũng giống như pha lê (nếu cao quý) hoặc đồ gốm (nếu bình dân) - rạn vỡ rồi mà hàn gắn lại cũng chỉ để mà nhìn, dùng chi được nữa !?

Nowhere could we be happy together - so don't waste time seeking for it

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét