Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

“Vay tiền ở đây đa số là giáo viên”


Thứ Hai, 23/04/2012, 04:03 (GMT+7)
TT - Có chuyện này không biết kể ra thì vui hay buồn nữa. Anh nhân viên ngân hàng lúc tôi đến làm việc còn chưa kịp xưng danh đã nhanh nhảu hỏi rằng: “Chị là giáo viên trường nào?”.
Ban đầu tôi rất phục khả năng nhìn người đoán nghiệp của anh. Vài phút sau, chừng 3-4 khách hàng đến nữa, anh vẫn hỏi câu cũ (và tất cả đều đúng). Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của tôi, anh giải thích: “Đến vay tiền ở đây đa số là giáo viên mà chị”, rồi nhanh nhẹn hỏi hệ số lương của từng người, cộng thêm hệ số phụ cấp thâm niên rồi còn khen “lương giáo viên cũng đỡ”.
Tại khách hàng của anh đông, tôi lại vội, nếu không sẽ đứng lại phân trần với anh rằng khoản phụ cấp thâm niên mà anh vừa cộng vào để kết luận “lương giáo viên cũng đỡ” đã làm chúng tôi phấn khởi, chờ đợi, thất vọng rồi lại trông ngóng gần một năm nay rồi.
Theo nghị định 54/2011/NĐ-CP có hiệu lực thi hành từ tháng 9-2011 thì giáo viên giảng dạy từ năm thứ 6 trở đi sẽ được nhận thêm phụ cấp thâm niên 1% cho mỗi năm công tác, được tính hưởng từ tháng 5-2011. Hàng triệu giáo viên hân hoan chào đón nghị định như đón một luồng gió mới, hớn hở hi vọng rằng với sự đầu tư chính đáng của Nhà nước, đời sống từ nay sẽ bớt khó khăn vất vả.
Thế rồi hết tháng 9, tháng 10... rồi hết cả năm 2011 mà khoản phụ cấp kia chẳng thấy đâu, trong khi giá cả đã leo thêm mấy bậc thang đẩy giáo viên càng lâm vào cảnh khốn đốn. Nhiều giáo viên lâu năm tin tưởng vào khoản phụ cấp, vay trước tiền đầu tư mua máy tính cho con có điều kiện học hành, vay tiền mua xe máy để tiện đi lại... chờ khi nhận phụ cấp thâm niên sẽ hoàn trả, nhưng cứ chờ mãi cho đến tận bây giờ...
Trước sự sốt ruột của giáo viên, có người quản lý giáo dục lại giải thích “nhận trễ thì sẽ được truy lãnh”, còn việc bao giờ được nhận vẫn là “một câu hỏi lớn không lời đáp”. Vâng, nhận trễ sẽ được truy lãnh, có gì đâu mà sốt ruột. Nhưng làm sao mà bảo giáo viên bình tĩnh chờ đợi khi vật giá leo thang vùn vụt, giá xăng, giá gas, giá điện... đã tăng thêm đến mấy lần, giá trị của khoản trợ cấp thâm niên ngày càng teo tóp?
Giáo viên chúng tôi đã thôi không còn trông mong sẽ “sống được bằng lương” như có vị lãnh đạo trước đây hứa. Thế nhưng, những quyền lợi chính đáng của giáo viên (đã có nghị định rành rành) thì rất mong các cấp lãnh đạo quan tâm giải quyết kịp thời, đừng để chúng tôi chờ đợi mỏi mòn nữa.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Khi không có “tự nguyện”

Thứ Ba, 27/09/2011, 05:10 (GMT+7)
TT - Theo dõi câu chuyện về những giáo viên Trường mầm non xã Mậu Lâm và Thanh Tân, huyện miền núi Như Thanh (Thanh Hóa), không ai không thấy xót xa. Các cô giáo mầm non đã quay lại trường, được hứa hẹn sẽ được trợ cấp thêm mỗi người 300.000 đồng/tháng.
Khoản trợ cấp ấy, cộng với thu nhập chưa đến 500.000 đồng, trong thời buổi gạo châu củi quế này chắc chắn sẽ chẳng giúp vợi bớt mấy khó khăn cho cuộc sống vốn rất vất vả của các cô. Đương nhiên còn hàng ngàn giáo viên mầm non khác cũng đang nhận lương “ngày chưa đủ bát phở” nhưng chưa dám đồng loạt bỏ việc để khiếu nại. Cũng còn vô số điểm trường mầm non dột nát, thiếu thốn đủ đường trên khắp đất nước ta chứ không riêng gì ở xã Mậu Lâm hay xã Thanh Tân.
Lý do cho sự thiếu thốn khổ sở ấy, như phân bua của các nhà quản lý, là thiếu kinh phí, trông chờ chủ yếu vào sự hỗ trợ của phụ huynh. Với địa bàn huyện miền núi, phụ huynh đương nhiên là quá khó khăn để đóng góp các khoản “tự nguyện”. Lại quay trở lại chuyện tiền trường đang nóng hổi hiện nay.
Phần lớn những ai có con đang đi học đều cảm thấy choáng ngợp trước danh sách dài (gần hai mặt tờ A4) liệt kê tất tần tật những khoản tiền phải nộp đầu năm học. Và ngược đời là ở nhiều nơi con càng nhỏ thì danh sách càng dài và tổng các khoản thu càng lớn.
Không riêng gì trường tư thục hay bán công, phụ huynh học sinh các trường công lập cũng phải “cắn răng tự nguyện đóng góp” đủ các khoản rất khó hiểu: tiền thuê bảo vệ, thuê tạp vụ, trả tiền giáo viên hợp đồng, xây dựng này, sửa chữa nọ, quỹ hội phụ huynh trường, quỹ hội phụ huynh lớp, xã hội hóa trường, xã hội hóa lớp... loạn cả lên. Thu nhiều đến nỗi nhiều người ví von trường học sống được nhờ “bầu sữa phụ huynh”.
Nếu dứt “bầu sữa” đó thì sẽ như thế nào? Có khá hơn chút ít nào so với tình hình của các trường mầm non ở huyện miền núi Như Thanh, Thanh Hóa không? Không phải biện hộ nhưng ai có tham dự phần dự tính chi tiêu nội bộ ở hội nghị xây dựng kế hoạch các trường đầu năm sẽ cảm thấy rất mệt mỏi với các khoản chi “theo quy chế” chi li, tỉ mỉ đến tận 500 đồng lẻ.
Thế nhưng mỗi năm, các trường đều phải tham gia hết phong trào này đến hoạt động nọ, không khoản nào là không cần đến tiền cũng như tổng kết hằng năm để động viên tinh thần, sở cũng gửi danh sách “khen” về để trường “thưởng”. Trường, cực chẳng đã lại phải quay sang nhờ “bầu sữa phụ huynh”.
Trước tình hình tiền trường mỗi nơi thu một kiểu, biện pháp chính mà các cơ quan quản lý đưa ra là “cấm lạm thu”. Cấm nhưng không hướng dẫn rõ nếu có những khoản phải chi khác thì nhà trường phải lấy ở đâu. Trong khi đó, các khoản cần chi vẫn cứ phải chi nên các trường lại “linh hoạt” biến thành trăm thứ lắt nhắt khác dưới danh nghĩa “thỏa thuận giữa phụ huynh và nhà trường”. Tiền trường trở thành một mớ bòng bong đầy ám muội.
LÊ THÚY HẰNG

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Học sinh không giao tiếp được bằng tiếng Anh


TT - Một thực tế đáng buồn là đa số học sinh sau khi tốt nghiệp THPT đều không thể sử dụng vốn tiếng Anh đã học để giao tiếp cơ bản được. Học sinh thì than thở học tiếng Anh như leo cột mỡ, càng cố leo càng tụt xuống.

Giáo viên thì mệt mỏi vì dạy như “nước đổ đầu vịt”. Không biết làm thế nào để “đến năm 2020 đa số thanh niên Việt Nam tốt nghiệp trung cấp, cao đẳng và đại học có đủ năng lực ngoại ngữ sử dụng độc lập, tự tin trong giao tiếp, học tập, làm việc trong môi trường hội nhập, đa ngôn ngữ, đa văn hóa; biến ngoại ngữ trở thành thế mạnh của người dân Việt Nam...” như dự thảo chương trình tiếng Anh tiểu học thuộc đề án 2020 đưa ra được đây.

Hè năm nay, lần lượt giáo viên tiếng Anh các cấp được khảo sát năng lực cấp tốc. “Cấp tốc” theo đúng nghĩa: giáo viên chỉ được thông báo khảo sát cách đó độ một tuần (có nơi còn ít hơn), không biết mình sẽ được khảo sát những nội dung gì và như thế nào, đến ngày thi mới tá hỏa biết rằng mình đang được khảo sát theo tiêu chuẩn châu Âu. Kết quả, tất nhiên, sẽ rất thấp. Và sẽ có kết luận là bao nhiêu phần trăm giáo viên tiếng Anh không đạt chuẩn và phải đi đào tạo lại. Cơ hồ như việc học sinh phổ thông học yếu ngoại ngữ là trách nhiệm chính của đội ngũ giáo viên.

Khoan hãy bàn đến độ tương ứng giữa kiến thức ngôn ngữ dùng cho việc dạy học và kiến thức ngôn ngữ được dùng để khảo sát giáo viên. Vấn đề của tiếng Anh THPT hiện nay là sự khập khiễng giữa việc học và việc kiểm tra đánh giá, giữa tham vọng lồng ghép quá nhiều thứ và mục tiêu chính của ngôn ngữ là giao tiếp.

Mỗi đơn vị bài học trong chương trình tiếng Anh THPT được chia thành năm kỹ năng: đọc, nói, nghe, viết và ngữ pháp - ngữ âm nhưng bài thi tốt nghiệp lại chỉ kiểm tra được chủ yếu kỹ năng ngữ pháp và đọc hiểu. Do vậy, học sinh khá thờ ơ các kỹ năng còn lại.

Bên cạnh đó, lượng kiến thức cung cấp lại quá ôm đồm và mang tính chất hàn lâm như thể chuẩn bị cho học sinh sau khi tốt nghiệp sẽ đi sâu vào nghiên cứu chứ không phải là giao tiếp.

Bản thân giáo viên cũng bối rối không biết nên làm thế nào cho đúng. Để giao tiếp được thì các kỹ năng ngôn ngữ phải được luyện tập đến mức trôi chảy (ưu tiên mức độ thông thạo hơn là chính xác). Trong khi theo như tiêu chí đánh giá nặng về lý thuyết và tính chính xác cao như hiện nay, để đạt kết quả cao, bất đắc dĩ chúng tôi phải dạy học sinh những mẹo làm bài. Ví dụ như nguyên tắc đánh trọng âm, phát âm: tận cùng bằng ký tự này thì đánh trọng âm thế này, phiên âm thế kia.

Điều này dẫn đến một nghịch lý là khi làm bài kiểm tra các em làm đúng nhưng khi sử dụng ngôn ngữ thì lại sai. (Điều này gần giống như các mẹo khi thi lý thuyết lái xe - kết quả có thể cao nhưng khi ứng dụng lại kém).

Để nâng cao hiệu quả thật sự của việc dạy và học tiếng Anh THPT, thiết nghĩ việc đổi sách hay rà soát năng lực giáo viên không quan trọng bằng việc thay đổi cách thức đánh giá, kiểm tra. Nên chăng cần xem ngoại ngữ như một chứng chỉ bắt buộc khi tốt nghiệp THPT?

LÊ THÚY HẰNG (giáo viên tiếng Anh ở  Quảng Trị)

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Không nghiêm khắc là tiếp tay cho hành động phản cảm

Thứ Ba, 23/08/2011, 11:18 (GMT+7)
TTO - Luyện thanh mười mấy năm ở nhạc viện hay đạt giải các cuộc thi tài năng chắc chắn không làm cho người ta nổi tiếng bằng việc cố ý ăn mặc hớ hênh trên sân khấu, để lộ hình nóng nơi này chốn kia, rồi sau đó to mồm thanh minh biện hộ mà nhiều "sao" đang áp dụng như hiện nay.
Hai bức ảnh trong bộ ảnh bán nude với những tư thế "gây sốc" của người mẫu Nguyễn Thanh Hằng và Sơn Tùng - Ảnh: từ Internet, TTO đã xóa mờ ảnh và từng sử dụng cho diễn đàn Sao "khoe thân": nghệ thuật hay gợi dục? (tháng 6-2011) cho thấy, vấn đề này đã được nhiều lần gióng lên hồi chuông báo động.
Những trang phục dị hợm lẫn những hình ảnh hở hang ấy không nói lên điều gì khác ngoài sự bế tắc trong sáng tạo và tham vọng thể hiện bản thân bằng mọi giá.
Trong lúc showbiz Việt đang “sôi động” với các vụ tai tiếng liên quan đến vấn đề ăn mặc của người biểu diễn thì Cục Nghệ thuật Biểu diễn (NTBD) vẫn đang còn chuẩn bị dự thảo. Sốt ruột không?! 
Sốt ruột khi trong phần trả lời báo chí, các cơ quan hữu quan chưa có được sự thống nhất trong việc quản lý quả bóng trách nhiệm. Ví dụ như trong phần trả lời phỏng vấn của Tuổi Trẻ, ngày 22-8, ông Vương Duy Biên (cục trưởng Cục NTBD) cho rằng: Vừa rồi truyền hình, báo chí đưa tin dồn dập thảm họa nọ, thảm họa kia. Nhưng đó đâu phải là chương trình của Cục NTBD hay Bộ VH-TT&DL, những hình ảnh, clip đó phát tán trên mạng, mà mạng là do Bộ Thông tin - truyền thông quản lý. Vậy Bộ Thông tin - truyền thông ở đâu trong những trường hợp này.
Sốt ruột không?!
Theo như lãnh đạo của cục NTBD thì việc người ta cứ chụp ảnh, quay clip rồi phát tán lên mạng là quyền của người ta, “làm gì được họ”.
Tại sao không “làm gì được họ”?
Xem Indonesia đã làm gì với các ngôi sao để các hình ảnh riêng tư nhạy cảm bị phát tán trên mạng? Cứ thử xử cho ra xử, phạt cho ra phạt một vài trường hợp “làm gương” xem thử những “sao” và “người sắp sửa thành sao” khác có dám vi phạm không nào?
Trách nhiệm của những tờ báo giải trí suốt ngày rình rập để chụp ảnh và đưa tin về “ca sỹ X. lộ hàng”, “diễn viên Y. hớ hênh”, “người đẹp Z. gợi cảm”… hoàn toàn không nhỏ. Chính những bài báo câu khách kiểu này đã kích thích ghê gớm sự “táo bạo” của người biểu diễn. Chẳng lẽ những tờ báo này không có ai quản lý? Và cũng không “làm gì được họ”?
Thu nhập của ca sỹ ai cũng biết, thuộc vào hàng cao. Khoản tiền phạt có khi chỉ là một khoản phí rất nhỏ để được nổi tiếng. Chuyện nhỏ, dại gì không đầu tư để được lãi lớn.
Thế nên, nếu bên cạnh khoản tiền phạt đó còn kèm theo lệnh cấm biểu diễn một thời gian tùy theo mức độ vi phạm thì chắc hẳn kẻ táo bạo nhất cũng phải cân nhắc soi gương trước khi lên sân khấu. Không thể cứ kêu gọi ý thức của người tham gia biểu diễn suông mà có kết quả được khi tiền tài và danh vọng luôn là thứ dễ làm con người ta lóa mắt ù tai hơn bất cứ thứ gì trên đời.
Tại sao người ta lại dám ăn mặc “quá hồn nhiên” như vậy khi biểu diễn? Các ca sỹ, người mẫu không thể chui từ dưới đất hay nhảy từ trên trời xuống thẳng trên sân khấu. Đương nhiên là có sự dung túng của các đơn vị tổ chức biểu diễn. Những đơn vị này hoặc hám lợi hoặc khiếp nhược không dám làm các “sao” phật ý mà cứ để cho hiện tượng này xảy ra liên tục.
Phải làm tăng tinh thần trách nhiệm của các đơn vị tổ chức biểu diễn bằng những “ án phạt” thích đáng nếu để xảy ra sự việc. Án phạt này rõ ràng cũng không chỉ quy theo tiền mà còn những hình thức khác.
Cũng như trong bóng đá, nếu vi phạm thì phạt tiền như thế nào, treo giò bao nhiêu trận, nặng hơn là treo giò 1-2 năm, thậm chí vĩnh viễn... NTBD cũng phải như thế, câu trả lời của ông Biên cho công chúng hy vọng rằng cơ quan quản lý sẽ sớm có những quy định rõ ràng, để xử đúng người, đúng tội. Và những vụ việc vừa qua chính là những "ca xử" tạo nên tiền lệ, chính là những ví dụ rõ ràng để đưa vào luật sau này.
Nếu nghiêm khắc xử lý, ắt sẽ hạn chế được những hành động phản cảm. Như muốn hết nóng, thì chỉ còn cách dội nước thật lạnh vào.
LÊ THÚY HẰNG

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Canh rau muống nấu chắt chắt

Ngày cập nhật: 14/08/2011 11:46:07 SA


(QT) - Đối với người Quảng trị xa quê, có lẽ nỗi hoài hương “Anh đi anh nhớ quê nhà/ Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương” sẽ càng đau đáu hơn, bởi bát canh rau muống xứ gió Lào cát trắng này dường như đậm đà, thanh mát hơn: canh rau muống nấu với chắt chắt.

Chắt chắt thuộc họ trìa, hến nhưng kích thước nhỏ hơn nhiều. Con chắt chắt nguyên vỏ to nhất cũng chỉ bằng ruột con hến. Cũng như hến, chắt chắt sống lẫn giữa đáy cát, muốn bắt được người ta phải ngụp lặn dưới sông để cào lên. Ở xứ mùa hè trời đất hanh nóng như thế này thì không có thức gì vừa giải nhiệt, vừa rẻ hơn những món ăn khác như rau muống nấu chắt chắt …

Muốn ăn canh chắt chắt phải mua trước một buổi, ăn buổi trưa phải mua từ sáng sớm, ăn bữa tối phải mua từ trưa để ngâm với nước vo gạo cho chắt chắt nhả hết chất bẩn trong ruột ra. Chắt chắt phải được chà nhiều lần dưới vòi nước chảy để sạch cát cũng như rong rêu bám trên vỏ.

Canh rau muống chắt chắt sẽ ngon hơn nếu ăn kèm với cà pháo.

Khi nồi chắt chắt trên bếp bắt đầu lục bục sôi, người nội trợ mới cho thêm vào ít muối và dùng đũa khuấy đều cho chắt chắt mở miệng ra hết. Nước chắt chắt lúc này có màu trắng đục, nếm thử sẽ thấy vị ngọt lừ mà không có thứ hạt nêm, bột ngọt nào có thể sánh bằng.

Sau khi lọc lấy nước, chắt chắt sẽ được mang đi “trơi” (đãi) lấy “mặt” (ruột). Đó là những khi rảnh rỗi, còn lúc bận rộn mà muốn ăn canh chắt chắt rau muống thì đã có mấy gánh chắt chắt làm sẵn của các mệ, các o ở chợ.

Hạt ném, ruốc và gừng tươi là những thứ gia vị không thể thiếu được khi nấu canh rau muống chắt chắt. Bắc nồi lên bếp, đổ dầu ăn (hoặc tóp mỡ thì càng tuyệt), phi hạt ném giã dập cho thơm rồi đổ chắt chắt vào, nêm thêm chút ruốc, hạt nêm và nước mắm cho thật thấm rồi mới chêm nước luộc chắt chắt vào nồi.

Khi nước sôi sùng sục, người nội trợ có thể nêm ít gừng tươi giã nhỏ trước khi cho rau muống vào để khử mùi tanh của bùn đất và cho canh có vị thơm. Để nồi canh được ngon thì phải chú ý canh lửa để rau muống vừa xanh lại vừa giòn.

Cảm giác mát lành khi ăn bát canh rau muống chắt chắt giữa những ngày hè nóng nực sẽ là một kỷ niệm khó quên. Vị ngọt đặc biệt của chắt chắt hòa quyện với vị bùi bùi của ruốc, vị cay nồng của gừng, ớt tươi, vị đậm đà của rau muống sẽ thỏa mãn các vị giác của bất cứ ai một lần được thưởng thức. Món canh sẽ càng thêm ngon nếu được ăn kèm với cà pháo.

Canh rau muống chắt chắt gắn liền với tuổi thơ của nhiều người bởi một lẽ giản đơn, đó là món ăn ngon mà lại rẻ nhất. Dường như vị ngọt của canh rau muống chắt chắt đã làm vơi bớt phần nào những đắng cay, vất vả trong kí ức tuổi thơ của bao người. Nên người Quảng Trị xa quê cứ thèm hoài bát canh quê mùa này, cùng là thương một thuở mình khốn khó.

                                         Bài, ảnh: THÚY HẰNG